- Căn cứ vào các gợi ý trên Facebook và thỏa thuận chớp nhoáng trên Yahoo Messenger giữa nick Ngân đù và nick Thúy An.
- Xét thấy các bên đều có ý đồ toan tính khác nhau trong việc lợi dụng danh tiếng và sắc đẹp lẫn nhau để thảo ra bản Hợp đồng tiền hôn nhân này.
Nhằm chuẩn bị tinh thần lẫn tâm lý hành hạ đời nhau trước khi bước vào hôn nhân chính hiệu Hàng Việt Nam chất lượng hơi cao.
Hôm nay ngày “tàn” tháng “hứng” năm “điên” . Tại Quán lẩu cháo cua đồng - Bến Tre
Chúng tôi gồm:
Anh: Ngân Đù Sau đây gọi là Bên A
Địa chỉ thường trú: Bank’s office.
Địa chỉ tạm trú (sau giờ làm việc): Các quán Lẩu bò lẩu dê lẩu cá kèo các làng nướng; Karaoke, café Bệt Hàn Thuyên; Rạp phim Galaxy Cinebox Megastar…
Chị: Trần Thị Thúy An Sau đây gọi là Bên B
Địa chỉ thường trú: Facebook.com; Yahoo Messenger; ĐH Ngoại thương.
Địa chỉ tạm trú: các Shop đại hạ giá, Shop thời trang mới mở hay các TTTMPlaza siêu thị mua sắm mọc như núm khắp Sài Gòn.
Hai bên đã cùng ngồi ăn cái lẩu cháo cua đồng, cụng ly rượu giao “môi” chan chát để bàn bạc và đi đến thống nhất ký hợp đồng tiền hôn nhân với các điều khoản cột buộc đời nhau sau đây:
I-Nội dung hợp đồng:
1. Hợp đồng này ra đời nhằm đảm bảo cho Bên A có được người yêu hay ít ra là cái danh xưng có “vợ sắp cưới” khi bạn bè người thân đồng nghiệp hỏi thăm tới tới chuyện vợ con. Đổi lại Bên B có thể nhận được những lời nhận xét có cánh trong bản Báo cáo thực tập dưới sự giúp đỡ tác động của Bên A với Manager Cty nơi Bên B thực tập. Bonus thêm rằng Bên B cũng có một anh chồng hờ bô zai sáng sủa, có công ăn việc làm ngon lành để giới thiệu bạn bè trong những dịp đặc biệt như sinh nhật, đi chơi với bạn bè, lễ giáng sinh, đón năm mới… (hí hí ^_^)
2. Việc ký kết Hợp đồng này không đồng nghĩa với việc 2 bên được hưởng những quyền lợi như vợ chồng thiệt (nghĩa là không ở chung nhà, không ăn chung mâm, không ngủ chung giường, không quan hệ xxx, không có trách nhiệm gì với ông bà nội ngoại cô dì chú bác cậu mợ…của nhau).
3. Trong thời gian thực hiện Hợp đồng, 2 bên có quyền “ông ăn chả bà ăn nem” (tức có quyền tìm hiểu hẹn hò và iu thương một người khác mà bên còn lại không có quyền can thiệp hay ghen tuông vơ vẩn – mặc dù vậy trước đó phải thông báo bằng mail,YIM hay Facebook cho đối tác biết mà chuẩn bị tinh thần kết thúc hợp đồng này trong tương lai) tuy nhiên không bên nào được ký thêm bất cứ dạng Hợp đồng nào như hợp đồng quái quỉ này cho đến khi bản hợp đồng này hết hiệu lực. (Điều khoản này đưa ra nhằm tránh tình trạng “kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng” cho bên còn lại)
4. Hai bên không được quyền đánh ghen trừ khi việc đánh ghen nằm trong kế hoạch tác chiến đã được 2 bên bàn bạc thảo luận kỹ càng nhằm đối phó một âm mưu nào đấy nhưng phải thống nhất bằng văn bản.
5. Kể từ thời điểm Hợp đồng được ký kết thì 2 bên đã không còn là 1 cá thể độc lập nữa mà được gọi là nửa kia của nhau (nghĩa là có quyền gọi nhau bằng các mỹ từ sến chảy nước như ông xã/bà xã; anh iu/em iu; my darling/my honey; cưng ơi; mình (đầu tay chân…) ơi…!(với điều kiện ko gây ảnh hưởng sức khoẻ đối phương như gây các triệu chứng ói,xỉu,bệnh,run,toát mồ hôi...)
6.Chi phí thực hiện Hợp đồng: bao gồm các cuộc đi chơi, tiếp đãi bạn bè, quà tặng các dịp lễ 14.2 hay 8.3; giáng sinh... do Bên A thực hiện thanh toán, tuy nhiên Bên B cũng có quyền thanh toán nếu có nhã ý chia sẻ cho vui. Chi phí phát sinh ngoài các mục đích trên thì các bên tự trang trải.
II- Quy định những điều được và không được khi thực hiện Hợp đồng:
ĐƯỢC: được làm tất cả những gì mà KHÔNG ĐƯỢC không quy định
KHÔNG ĐƯỢC/PHẢI/CÓ QUYỀN:
1. Bên B không được lười biếng mà phải tập trung học cho thật tốt để năm sau tốt nghiệp ra trường, đi làm để còn kiếm tấm chồng đàng hoàng nếu Hợp đồng này kết thúc mà không có happy ending.(cái nì thuộc phạm vi riêng tư ngoài tầm kiểm soát có thể thực hiện hoặc ko tuỳ khả năng)
2. Khi 1 trong 2 bị bệnh thì bên khỏe mạnh phải có trách nhiệm thăm nom chăm sóc chu đáo tận tình cho đến khi khỏi bệnh. Trong thời gian này, bên ốm đau có quyền nhõng nhẽo tối đa để thử sức chịu đựng của đối tác. (đối tác mà thiếu sức chịu đựng vi phạm hợp đồng thì phải đền bù thiệt hại về tinh thần và vật chất cho bên bị hại)
3. Mỗi ngày ít nhất mỗi bên phải nhắn tin thăm hỏi lẫn nhau bằng đủ mọi cách (SMS, facebook, YIM, mail…) để cảm thấy mình được quan tâm chia sẻ trong công việc và học hành, cuộc sống của nhau.
4. Ít nhất 1 tuần phải gặp nhau 1 lần, đi dạo đi xem film đi ăn uống cùng nhau hay đơn giản chỉ là nhìn thấy nhau để đảm bảo rằng Hợp đồng còn hiệu lực vì đối tác còn sống nhăn răng hoặc chưa bị ai đánh cắp mất trái tim.(trường hợp mất tim mà còn sống hoặc hết sống thì vẫn có thể đi nếu 2 bên tự nguyện nhất trí)
5. Trong quá trình thực hiện hợp đồng, nếu 1 trong 2có tình cảm thực sự với bên thứ 3 và muốn tiến tới hôn nhân thì phải thông báo cho Bên còn lại biết trước ít nhất 1 tháng bằng văn bản dưới dạng “Đơn xin đi lấy chồng/lấy vợ”.
6. Còn nếu 1 trong 2 nảy sinh tình cảm thật sự với Bên còn lại thì phải ngay lập tức thông báo cho đối phương được biết và cùng ngồi lại xử lý vấn đề. Có thể thanh lý ngay Hợp đồng này và chuyển sang Hợp đồng sống chung vô thời hạn sau khi thông báo với ba mẹ 2 bên.
7. Hai bên có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng nếu tìm được nguyên nhân thấu tình, đạt lý. Ví như phía kia có dấu hiệu phản bội hay gian dối, không hòa hợp. Chỉ cần tìm ra chứng cứ sẽ được xem xét.
8. Hai bên có quyền yêu cầu quà tặng vào các dịp đặc biệt, một năm ít nhất hai lần nếu đối tác cố tình quên và cũng có quyền từ chối nhận quà nếu không thích.
9. Khi xảy ra tranh chấp hay hậu quả nghiêm trọng, các bên không được được chạy đua vũ trang hay dùng vũ lực vũ phu, tránh gây tổn thương cho đôi bên. Dùng lời lẽ ngọt ngào êm dịu mà giải quyết tình hình, cùng ngồi xuống ăn miếng bánh uống miếng nước mà trao đổi thẳng thắn. Bằng không được nữa thì kéo nhau ra phường hoặc bệnh viện mà giải quyết, tránh lôi kéo các Cụ vào cuộc thì phiền phức chết đi được.
10. Cả hai phải có nghĩa vụ bảo vệ tính mạng, sức khoẻ của bản thân và đối tác. Không được để sơ xảy gây “đau tim” cho người còn lại.
11. Tạo điều kiện, giúp đỡ nhau trong học tập, công tác và giải trí để có một tương lai tốt đẹp, tất cả vì “đàn em” thân yêu.
12. Bên A thu xếp cùng Bên B tối thiểu về thăm quê một lần/tháng để bên B xin viện trợ không hoàn lại. Nếu vì lý do bất khả kháng không về được thì Bên B có quyền yêu cầu Bên A viện trợ có hoàn lại để tiếp tục sự nghiệp cao cả “sống làm việc theo pháp luật”.
13. Khi cảm thấy không thể tiếp tục thực hiện Hợp đồng này vì đã nhàm chán chẳng hạn hay vì những lý do vớ vẩn nào đấy thì phải thông báo cho Bên kia biết để ngồi lại xem có cứu vãn được tình hình hay không. Nếu không thì lập tức thanh lý hợp đồng để “sugar you you go, sugar me me go”.
14. Hai bên phải lập tức thay đổi relationship status để công bố thiên hạ tránh tình trạng gây hỉu lầm mất trật tự công cộng.
III- Các điều khoản bổ sung
1. Bảo mật hợp đồng: Hợp đồng này sau khi thống nhất sẽ được public lên Facebook hoặc các mạng xã hội khác mà 2 bên có tham gia. Tuy nhiên các Cụ 2 bên không được biết bất kỳ thông tin nào về sự hiện diện của Hợp đồng này cho đến khi 2 bên có thỏa thuận khác.
2. Điều kiện chấm dứt Hợp đồng:
- Khi Bên A hoặc Bên B tìm được ý trung nhân.
- Khi 1 trong 2 nảy sinh tình cảm với Bên kia và muốn chấm dứt Hợp đồng này để chuyển sang Hợp đồng hôn nhân chính thức vô thời hạn.
- Khi điều 13 Khoản II ở trên xảy ra mà 2 bên không thương lượng được việc kéo dài hợp đồng.
- Một trong hai bên đã thấy mình hoàn thành đầy đủ nghĩa vụ của hợp đồng, nhưng bên còn lại không thể hoặc không có triển vọng đáp ứng được những yêu cầu của hợp đồng thì có quyền yêu cầu chấm dứt.
3. Bồi thường Hợp đồng:
- Một trong các bên vị phạm các điều khoản mà việc vi phạm này gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới tinh thần và thể xác của Bên kia thì phải bồi thường. Giá trị bồi thường do các bên tự thỏa thuận.
Hợp đồng này được chấp bút trong trạng thái minh mẫn sáng suốt, không say xỉn hay ở trạng thái kích động bị xúi dục của phần tử xấu muốn kết liễu đời của 2 bên A và B bằng tờ giấy đăng ký kết hôn thật sự.
Hai bên đã đọc rõ và thấu hiểuhậu quả khủng khiếp khi ký vào Hợp đồng này. Tuy nhiên vì những ý nghĩa cao cả tốt đẹp hay những ý đồ đen tối mà cả 2 chấp nhận hy sinh quyền lợi nghĩa vụ lẫn nhau để điểm chỉ vào Hợp đồng này.
Hợp đồng được lập 1 bản chính duy nhất và không có dị bản nào khác.
Chuyện khủng hoảng kinh tế toàn cầu cuối cùng là chuyện của thế giới phân cực trở lại thời kỳ chiến tranh lạnh. Một thời mà cuộc đối đầu ý thức hệ đã đi vào quá khứ. Một kỷ nguyên mới xuất hiện. Kỷ nguyên của thông qua chiến tranh tiền tệ để chiếm giữ thị trường thế giới, tranh giành năng lượng và lương thực toàn cầu trong thời kỳ bùng nổ các ngành công nghiệp mới và dân số.
Người Trung Quốc đã biết sử dụng 2 lợi thế quan trọng của mình là đông dân và giá nhân công rẻ. Họ đã bắt tay vào một thời kỳ phát triển mới sau những sai lầm của thời kinh tế bao cấp. Sau 30 năm bắt tay với người Mỹ, chuyển đổi kinh tế thị trường, người Trung Quốc đã chiếm lĩnh hầu hết thị trường tiêu thụ hàng tiêu dùng trên khắp toàn cầu với chiến lược giá rẻ. Họ đã mang lại sự tăng trưởng cho đất nước họ bằng những tỷ lệ nóng 10% GDP trong suốt 13 năm liên tiếp. Khi đạt được dự trữ ngoại tệ có thể đủ sức chống lại những tay đầu cơ tài chính thế giới. Họ đã kềm giá đồng Nhân dân tệ (NDT)ở giá thấp để phục vụ cho chiến lược xuất khẩu hàng giá rẻ, mà bất cứ quốc gia nào trên thế giới cũng không thể cạnh tranh lại.
Người Mỹ đã quá tự kiêu và tự mãn đã dựa vào sự thao túng của phố Wall làm đồng USD là chủ soái cho mọi giao dịch toàn cầu. Họ còn tự mãn khi họ nắm toàn bộ các nền công nghiệp nặng đang dẫn đầu thế giới. Họ mải mê men say của kẻ vô địch sau sự sụp đổ Liên Xô cũ và Đông Âu. Một ngày đẹp trời họ choàng tỉnh giấc mơ, thì cơn nóng hầm hập đang phà ra phía sau gáy là cuộc rượt đuổi của con hổ châu Á Trung Quốc đang cận kề. Khi đảng Cộng hòa đã sử dụng đồng tiền của dân đóng thuế liên tục phục vụ cho những cuộc chiến tranh giành những vùng năng lượng trên toàn cầu. Thâm thủng ngân sách và mất lòng toàn thế giới là điều không thể tránh khỏi, để rồi họ vội vã tìm lại hình ảnh của chính mình trong con mắt của người dân sở tại và của toàn cầu. Thế giới các nước đã phát triển Âu - Á cũng vì thói thực dụng đã tận dụng nhân công giá rẻ và đông dân của Trung Quốc. Họ đã đầu tư quá sâu vào nền kinh tế Trung Quốc hầu hết các công nghệ sản xuất hàng tiêu dùng. Thậm chí họ chỉ làm đơn đặt hàng rồi đem hàng đó về nước mình đóng lại nhãn mác để kiếm lời, mà không phải làm gì. Họ cũng đã giật mình khi con hổ ngủ bao nhiêu năm bừng tỉnh và là tai họa cho nền kinh tế với nhân công cao ngất trời của họ. Gậy ông lại đập lưng ông vì thói thực dụng và hám lợi của thế giới tư bản đang huênh hoang tự đắc. Người Trung Quốc quay lại dạy cho họ một bài học thấm thía: Kiến ăn cá rồi có ngày cá lại ăn kiến!
Người Mỹ đã làm gì?
Họ đã thay đổi cách ứng xử bằng đưa lên một vị Tổng thống da màu thuộc Đảng Dân chủ đã từng theo Hồi giáo, để cải thiện cái nhìn thiện cảm hơn của thế giới Hồi giáo. Họ đã cải cách những lỗ hổng chết người trong quản lý tài chính, y tế, v.v… bằng cách tạo ra cuộc khủng hoảng toàn cầu, để dạy người Mỹ biết yêu nước, biết tiết kiệm và biết nhìn lại mình. Họ đã làm cho hàng loạt tổ chức tài chính đang ăn nên làm ra và chiêu dụ cả thế giới đổ tiền vào mua những tờ cổ phiếu với giá rất nóng, đi đến sụp đổ. Họ biết cách giật tiền của thế giới bằng luật phá sản và giảm giá đồng USD thống soái toàn cầu. Đã thế, họ còn buộc người Trung quốc phải mở hầu bao để cho họ mượn cho việc kích cầu lên đến hơn 800 tỷ USD Ngậm đắng nuốt cay sau cú thua giật tiền theo phong cách Mỹ, người Trung Quốc phải cứu vớt anh bạn đối tác Mỹ để hy vọng tiến trình sụp đổ theo thuyết Domino bớt ảnh hưởng đến chiến lược xuất khẩu hàng giá rẻ của mình.
Các nhà chiến lược cho rằng thâm thủng ngân sách thương mại là nguyên nhân khủng hoảng. Các nhà quản lý tài chính thế giới cho rằng yếu kém trong quản lý tài chính là nguyên nhân. Nhưng các nhà theo trường phái thuyết âm mưu cho rằng đây là âm mưu sắp đặt của người Mỹ, mà đứng sau lưng là các nhà tài phiệt phố Wall và FED đã tạo ra để nước Mỹ có dịp tái cơ cấu mọi việc, và cũng là dịp hôi của của họ đối với thế giới còn lại, kể cả những người dân Mỹ đã và đang còng lưng làm ra của cải.
Được – Mất
Không chỉ có Trung quốc thiệt hại, mà còn nhiều nước trên thế giới bị thiệt hại theo sự suy thoái mà người Mỹ tạo ra. Singapore là điển hình rõ nhất, khi đầu năm 2009 họ tính toán lại thì hơn 50 tỷ đô la Singapore đã đi theo những sụp đổ các tổ chức tín dụng Mỹ. Châu Âu cũng không khá hơn gì khi đồng Euro tăng giá từ 1 Euro ăn chỉ 0.9USD thì sau đó chỉ vài tháng 1 Euro ăn đến hơn 1.4USD. Mọi xuất khẩu của châu Âu ngưng trệ, du lịch đi vào thời kỳ đình đốn. Mọi chống đỡ của châu Âu không thể cứu vãn những thành viên nghèo nhất như Iceland và Hy Lạp mới đây, tương lai còn Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha đang chờ ngày hấp hối. Cú tung tiền của người Đức cứu Hy Lạp là muốn chứng tỏ đầu tàu châu Âu. Nó đã là miếng mồi ngon cho những cái mũi rất thính ở phố Wall làm mưa làm gió trên giá vàng, trên cuộc chiến tiền tệ đã được lắp kíp nổ chờ ngày khai hỏa.
Dù có thiệt hại do thất nghiệp và một số hủy hoại môi trường làm thức tỉnh cho sự phát triển quá nóng của kinh tế Trung Quốc chạy theo tăng trưởng GDP, mà không quan tâm đến những tai hại khác mang đến. Nhưng người Trung Quốc họ vẫn còn món lợi xuất khẩu hàng giá rẻ. Họ giữ được tăng trưởng kinh tế cao dù có khủng hoảng đi đến đỉnh điểm năm 2009 vẫn 8.7%, năm 2008 vẫn 10.4% và dự kiến năm 2010 này vẫn con số 8.8%. Ngoài ra đây là một bài thuốc cảnh tỉnh họ về vấn nạn môi trường, cơn vỡ bong bóng bất động sản và bao nhiêu di họa về một rối loạn hình thái xã hội do các quyền lợi nhóm sẽ bùng phát, khi làn sóng công nhân bị bóc lột tự vẫn liên tục mấy tháng qua. Họ đã kịp cứu nguy bằng lý thuyết xã hội hài hòa để đưa nền văn minh đến nông thôn, nơi mà lâu nay bị bỏ bê.
Tóm lại, suy thoái kinh tế đã đưa Trung Quốc lưỡng đầu thọ địch khi thế giới cùng nhau tấn công chiến lược hàng giá rẻ của Trung Quốc. Nhưng thế giới lòng tham không cưỡng lại được hàng giá rẻ. Và Trung Quốc vẫn theo đường lối: “chó cứ sủa, đoàn người vẫn cứ đi”. Và suy thoái còn giúp họ quan tâm đến phát triển nội địa, tạo công ăn việc làm trên chính đất nước họ, giúp họ hoàn thiện hơn trước đây là chỉ áp dụng chính sách một nhà nước mạnh và ổn định chính trị để phát triển, mà bỏ quên tầng lớp nhân dân bần cùng ở nông thôn như trước suy thoái kinh tế.
Người Mỹ luôn thực dụng, dù thực dụng đã là gậy ông đập lưng ông trong quan hệ giao thương với Trung Quốc. Người ta cho rằng mối quan hệ Mỹ - Trung đã đến thời kỳ như cặp vợ chồng đồng sàng nhưng dị mộng. Họ không ly dị nhau được, nhưng họ vẫn sẵn sàng tranh đua nhau giành vị thế độc tôn. Mỹ luôn lớn tiếng kêu gọi Trung Quốc phải tăng giá đồng NDT. Trung Quốc vẫn hứa và hứa, vì Trung Quốc biết đây là chiêu tuyệt kỷ để họ lấy làm sức mạnh với "thế giới còn lại". Dù cả thế giới kêu gào hơn 2 năm qua, nhưng chỉ mới cách đây vài hôm – ông Hồ Cẩm Đào – chính thức “hứa” sẽ cải cách tài chính, nhưng theo cách riêng của họ, độc lập với mọi yêu cầu của "thế giới còn lại".
Cuối cùng, chỉ có Mỹ và Trung Quốc có lợi trong khủng hoảng kinh tế toàn cầu 2007-2009. Họ giúp nhau và cho nhau vay tiền. Dù sau cuộc vay người Mỹ nâng số nợ của mình lớn nhất thế giới – hơn 9.000 tỷ USD, nhưng chỉ chiếm 6.25%GDP của Mỹ thì có thấm vào đâu. Và dù Trung Quốc tăng trưởng nóng suốt 13 năm qua, nhưng GDP của họ (8.789 tỷ USD năm 2009) cũng chỉ bằng 61.6% GDP Mỹ (14.260 tỷ USD năm 2009), trên một đất nước đông dân hơn Mỹ 4 lần. Trong khi đó, Mỹ làm được nhiều điều. Mỹ lấy lại sự tăng trưởng ngoài mong đợi của FED, lên đến hơn 3% trong mấy tháng đầu năm 2010. Số công ăn việc làm tăng thêm 29.000 trong tháng 4/2010. Công nghiệp xây dựng nhà gia tăng 5.8%. Doanh số bán lẻ chung tăng 1.6%. Thâm hụt ngân sách giảm so với cùng kỳ năm ngoái. Trong khi đồng Euro bắt đầu xuống dốc khi người Đức tung tiền để cứu giúp nền kinh tế Hy Lạp sắp sụp đổ. Châu Âu đang bấn loạn. Người Trung Quốc bắt đầu lạm phát gia tăng khi 44 trong 77 mặt hàng nông sản thực phẩm tăng giá từ 25% đến 100%. Tình hình tự tử của công nhân và vấn nạn thảm sát cộng đồng do áp lực cuộc sống liên tục xảy ra gần đây. Và cái bong bóng tăng trưởng đã đẩy những đầu tư bất động sản của Trung Quốc đến hồi căng phồng sắp vỡ. Ho đã khôn ngoan “hứa” sẽ cải cách tài chính sau một cuộc đua dài kềm giá đồng NDT ở mức thấp.
Suốt bốn thập kỷ qua, thế giới như một tam quốc phân tranh: Mỹ - Nga và Trung Quốc. Đầu thập kỷ 1970, người Mỹ đã kéo Trung Quốc về phía mình, kết quả là sụp đổ Liên Xô cũ và Đông Âu. Sự trỗi dậy của Trung Quốc gần đây là mối đe dọa ngôi vị số 1 của Mỹ. Họ đã dùng chiêu bài cũ khi kéo người Nga đồng thuận về phía mình. Vài tháng gần đây, người Nga đã bắt đầu thuận thảo với Mỹ về vấn đề Iran và Bắc Hàn. Cuộc chiến tranh tiền tệ kéo dài 4 năm từ 2006 đến nay đã đến hồi kết thúc. Ai được – ai mất thì đã rõ. Có phải chăng vị thế số 1 thế giới của người Mỹ đã được khẳng định lại, khi Trung Quốc tuyên bố ngưng viện trợ Bắc Hàn, và hậu thuẫn bao vây kinh tế Iran. Hai đối tác để Trung Quốc dùng làm đối trọng với "thế giới còn lại". Ngoài ra lạm phát cho thấy hậu quả tăng trưởng nóng suốt 13 năm qua đã bắt đầu gây tác hại, khi sàn chứng khoáng của họ bắt đầu rớt giá sâu nhất trong một năm qua. Nên họ bắt đầu tung cờ trắng để lùi lại, và tuyên bố ẫm ờ là sẽ cải tổ tài chính trong cuộc chiến tiền tệ? Hãy chờ xem đoạn kết vẫn còn dài.
Bất kỳ lãnh tụ quốc gia nào cũng thế, họ chỉ vì quốc gia dân tộc họ. Khi nguy nan, lúc thăng tiến họ đều vì mục tiêu tối hậu này. Các cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu thực chất là khủng hoảng thừa do lòng tham con người lợi dụng kẽ hở quản lý. Khủng hoảnh kinh tế toàn cầu là hiểm họa mà cũng là thời cơ. Quốc gia nào biết lợi dụng nó thì sẽ được lợi, và ngược lại. Đó là hai bài học rút ra trong cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu vô tiền khoáng hậu 2007-2009.
Sáng đến cơ quan, vừa lướt qua cửa phòng kế toán, tôi đã nghe gọi giật giọng: “Này, có nhận tin vui giật gân không?”. Tính tôi hay hóng hớt, lao vội vào như mũi tên. Người gọi là cái Loan. Nó dí ngay phong thiếp đỏ chói vào mặt: “Đọc đi rồi mà chết ngất trên giàn quất”.
Tôi cầm mở xem. Mắt nhìn đến đâu mồm há đến đó: Ối giời ơi, thì ra sếp tôi mời cưới, thiếp mời hiển hiện đây, không phải chuyện ngủ mê. Cái Loan chưa để tôi đọc hết dòng về bữa cơm thân mật đã vỗ bộp vào tai tôi bảo: “Thấy chưa? Chúng mình cứ nghi ngờ “chàng” bị “Ái nhĩ lan” nữa đi. Người ta chưa muốn lấy vợ chứ không phải là không lấy được vợ nhá. Bây giờ mới trắng mắt ra. Một em trẻ hơn lão 10 tuổi và cao hơn lão 10 xăng – ti – mét, khỏe mạnh, xinh hơn tất cả các cô, các bà cơ quan ta nhá!”.
Tôi tức lắm, vì cái Loan cứ sấn sổ kể lể như thể ám chỉ tôi là người chê sếp không bằng. Thực tình nó cũng thích sếp chứ đâu phải chỉ có tôi. Mà thích hay không thì có sao. Sếp 42 tuổi chưa vợ, chúng tôi hơn 30 chưa chồng. Cơ quan cũng vun vén hết đứa này đứa khác cho “ngài” nhưng “ngài” cứ vô tư, vô cảm, vô tình thế nào ấy. Chẳng thắm thiết với một ai. Vì thế mới có lời đồn đại “chắc là ái” và từ đó chẳng ai để tên sếp trong bộ nhớ của mình.
Bỗng nhiên hôm nay thiếp đỏ từ trên trời rơi xuống thế này, bảo ai mà không “choáng”. Tôi bình tĩnh lại hỏi cái Loan: “Mày hỏi ai mà biết kỹ vợ tương lai của lão thế?”. Cái Loan đỏng đảnh: “Đây chả cần hỏi đã có người kể nhá. Lại còn mời đây vào phòng uống cà phê, ăn kẹo rồi mới thưa gửi nhá”. Loan chỉ cần nói thế tôi đã biết người kể cho nó là lão Hanh, thư ký tổng hợp. Lão này chuyên kiếm chuyện làm quà và hay nịnh cái Loan để nó thanh toán chứng từ cho ngon lành mỗi khi lão đi công tác về.
Từ chỗ Loan về phòng, tôi thừ người nghĩ ngợi. Chả nhẽ lão đã chọn được “nửa kia” nhanh chóng thế ư? Cô ta phải có gì quyến rũ đặc biệt chứ nhỉ. Còn nhớ lần đi công tác với nhau ở Hạ Long (do phòng tổ chức bố trí nhẳm vun vén cho hai người), lúc cùng lão đi dạo bên bờ biển rất tình tứ, tôi thử ướm xem ý lão định chọn người vợ thế nào thì lão cười rồi nửa đùa nửa thật bảo:
“Anh chỉ cần người phụ nữ khỏe mạnh, cứng rắn, đủ sức che chở cho chồng con trong gia đình, đừng có ăn diện khoe mốt”. Lão nói thế tức là đã sổ toẹt những đức tính dịu dàng, hiền hậu, xinh đẹp, thông minh, biết mốt thời trang mà bọn con gái chúng tôi vẫn phấn đấu hiện nay. Thế thì hy vọng gì ở lão. Tức mình, từ đó tôi chẳng tha thiết nữa. Chuyến đi ấy mới cách đây hai tháng chứ đâu xa…
Đang triền miên suy nghĩ thì lão Hanh loạt quẹt tiến đến cửa. Nghe bước chân đã biết. Vừa thò cổ vào phòng lão đã khoe chuyện: “Biết tin vui của thủ trưởng chưa? Các em vụng dại quá, miếng ngon thế để cho thiên hạ nó nẫng”. “Anh này ăn nói hay nhỉ? Ai thèm mà miếng ngon với chả miếng dở”.
Lão Hanh cười hì hì rồi ngồi xuống kể như để an ủi tôi: “Ừ công nhận con người ta nó có duyên số. Các em rõ xinh, rõ trẻ, đứa nào cũng giỏi giang mà sao không quyến rũ được lão mới lạ. Cái cô này có gì đâu mà lão “sét đánh” ngay tắp lự thế cơ chứ”. Tôi nghe, máu tò mò bốc lên hỏi ngay: “Cô này ở đâu ra? Làm sao mà quen nhau nhanh thế?”. Tức thì lão Hanh được cớ kiếm chuyện ngay:
Ối em ơi, chuyện buồn cười lắm. Lần ấy sếp đi công tác miền Nam bay ra đột xuất, trời đã khuya, sếp gọi điện về cơ quan bảo ông Phúc lái xe đi đón. Nhưng ông Phúc ốm không thể đi được, sếp đành vẫy đại một chiếc taxi. Lúc nhòm vào cửa xe thấy tài xế là một phụ nữ thì sếp vội quay đi. Nhưng cô gái đã rời tay lái, thoăn thoát bước đến cầm va li của sếp và nói: “Không về với em cho nhanh còn kén chọn ai?”.
Sếp vốn lịch sự không dám chối từ, liền chui vào ghế sau, nhưng cô gái bảo: “Anh lên ngồi ghế trên với em nói chuyện cho vui, em đỡ buồn ngủ”. Sếp đỏ bừng mặt đành lừ lừ lên ghế trên. Dọc đường sếp đành hỏi chuyện vì sợ tài xế buồn ngủ: “Em thiếu ngủ thế mà dám lái xe cho nguy hiểm?”. Cô gái cười: “ Anh đừng hỏi to kẻo tổng đài nghe thấy thì chết em. Đêm qua vì thức xem đá bóng đấy. Anh có xem không? Trận hay quá, Thái Lan tiến công ngay từ phúc đầu mà vẫn thua 2-1”.
“Cô xem với chồng à?. “Anh này, em mà có chồng chắc gì đã được xem. Độc thân thích nhất ở hai chữ tự do đấy”. Sếp chúng ta lúc đó đã lấy lại phong độ tự nhiên liền hỏi đùa: “Cô thích hai chữ tự do đến bao giờ?”. Cô gái đùa lại: “ Đến bao giờ bị một gã trai tơ dịu dàng đón về làm vợ”.
Vừa lúc ấy bên đường có chiếc taxi nằm chết dí và một người đàn ông đang chổng mông chui gầm. Cô gái dừng ngay xe, nhoài ra hỏi: “Có cần hỗ trợ không đồng nghiệp ơi?”. Người tài xế ngẩng lên thấy phụ nữ thì ngán ngẩm: “ Dào ôi, ốc hãy mang nổi mình ốc đi cho khỏe”. Cô gái liền quay sang hỏi sếp của chúng ta: “Anh cho em dừng mấy phút xem hộ lão cái xe được không!”
Sếp sau phút lúng túng vì bị hỏi đột ngột thì gật đầu. Thế là cô gái thoăn thoắt tiến đến chiếc xe kia. Cô nhảy vào ca bin thử máy, rồi mở nắp ca pô kiểm tra, rồi chui vào gầm ngó nghiêng… Cuối cùng cô tìm ra nguyên nhân ở phần điện và sửa được trong vài phút đúng như cô nói. Tất cả hành động ấy không lọt qua khỏi mắt sếp của chúng ta. Lão thấy khâm phục và cảm tình với nữ tài xế vô cùng.
Xe gần về đến nhà, lão mạnh dạn mời, giọng thay đổi hẳn: “Em hết ca lái chưa, vào nhà tôi uống nước hay ăn cái gì đó rồi hãy về”. Cô gái cười giòn tan từ chối: “Nguyên tắc công ty không cho phép ăn uống với khách. Anh cầm chiếc các – vi – dit của em, khi nào đi đâu có thể gọi em phục vụ”.
Khi xe đến cửa nhà lão, cô lại thoăn thoắt cầm va li và túi đưa tận tay sếp rồi mới lái xe đi. Chỉ có thế mà đêm ấy, sếp của chúng ta không sao ngủ được. Nằm khoảng nửa tiếng sếp liền bật dậy gọi điện: “Em ơi, sáng mai 7 giờ đón anh đến cơ quan được không?”. Cô gái đã vâng mà lão vẫn chưa buông máy. Lại hỏi những câu rất lạc đề: “Em về nhà chưa? Hôm nay có mệt không, sáng mai có dậy sớm được không?”.
Cô gái cắt vội: “Em đang xem bóng đá châu Âu. Thôi chúc anh ngủ ngon nhé!”. Thế là lão bật dậy: “Kênh nào, kênh nào để anh xem với? Nằm không ngủ được chán quá!”. Cô gái thấy có ông khách tâm đầu ý hợp thì vui lắm, thông báo luôn chương trình và cứ thế hai người hai nơi, mắt thì xem bóng, miệng thì cùng bình luận qua điện thoại cho đến hết trận bóng.
Có phải trời xui đất khiến không mà từ sáng hôm đó, lão Phúc lái xe riêng của sếp ốm luôn cả tuần. Vì thế cả tuần sếp hợp đồng với cô gái đưa đón đi làm. Tình yêu cũng nảy nở từ đó khiến sếp của chúng ta lử đử lừ đừ nữ tài xế để rồi hôm nay thiếp hồng như bướm tung bay.
Lão Hanh kể như anh hùng ca rồi khoái trá cười khùng khục. Tôi nghe mà chết lặng trái tim. Hóa ra lời sếp tâm sự với tôi muốn có người vợ cứng rắn, đủ sức che chở là đúng chứ không phải đùa.
Ba hôm sau. Tôi vừa đến cơ quan mở cửa phòng, cái Loan đã ập vào: “Ối giời ơi, bây giờ công khai lắm nhá!”. “Công khai cái gì? Ai công khai?”, tôi hỏi. Cái Loan cười nhe nhởn bảo: “ Cô dâu đến đây chứ ai”. Rồi Loan xưng xưng kể: “ Sáng nay chàng dắt nàng vào chào mọi người sau đó thì vào thăm phòng chàng làm việc”.
Tôi bật cười vì cái sự nàng đèo chàng. Nhưng cái Loan còn kể lại một việc lạ lùng hơn đến nỗi nó vừa kể vừa cười ngặt nghẽo: “Tao đã tránh xa phòng sếp nhưng vẫn bị gọi vào. Đến nơi tao không tin ở cảnh tượng hiện ra trước mắt mình. Vợ tương lai của sếp trèo tuốt trên thang đang sửa máy điều hòa, sếp thì đứng dưới giữ chân thang.
Người gọi tao vào là để nhờ đi mua chiếc bóng đèn tuyp cho nàng thay luôn chiếc bóng trong toa – lét đã cháy từ bao giờ. Lạy hồn!”. Đoạn Loan kết luận: “Thôi, cưới xong đề nghị sếp tuyển luôn vợ vào đây làm thợ điện nước kiêm lái ô tô cho người. Thả luôn lão Tị thợ điện nước ra, ai đời để phòng thủ trưởng hỏng máy móc thế”.
Chuyện về người vợ tương lai của sếp đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Thì ra sức quyến rũ của con người thật kỳ lạ. Cái mình tưởng không chấp nhận nổi ai ngờ lại là vẻ đẹp mê hồn, đắm say với người cần nó. Vì thế, tôi nghĩ mình cần tìm đúng người đang cần mình. Nhưng người đó là ai? Đang ở đâu anh ơi?
Trái Đất của chúng ta nằm trong hệ mặt trời thuộc một thiên hà có tên là Ngân Hà, Hệ Mặt Trời của chúng ta nằm ở phía ngoài rìa của thiên hà, tức là chúng ta ở rất xa tâm thiên hà của mình. So về kích thước, Trái Đất của chúng ta chỉ là một hạt bụi trong dải Ngân Hà, và dải Ngân Hà của chúng ta thì chỉ là một hạt bụi so với nhiều thiên hà và siêu thiên hà khác, để diễn tả rõ hơn kích thước của Trái Đất mời bạn xem loạt hình minh họa dưới đây.
Đây là Trái Đất, Hành tinh xanh của chúng ta, ở kích thước này thì con người chúng ta chỉ như những vi sinh vật, không thể thấy được.
Trái Đất có một vệ tinh tự nhiên là Mặt Trăng
Đây là kích thước của Sao Thủy so với Trái Đất và Mặt Trăng
So với sao Hỏa
So với sao Kim
Trái Đất to lớn của chúng ta bỗng nhiên nhỏ bé quá đỗi so với sao Thiên Vương và Hải Vương
Nhưng Thiên Vương và Hải Vương vẫn còn bé lắm so với sao Thổ
Và Sao thổ thì bé hơn sao Mộc, các bạn có thể thấy Trái Đất giờ đã bé như thế nào
So với Mặt Trời, nguồn năng lượng sống cho Trái Đất thì chúng ta chỉ là một chấm nhỏ
Nhưng Mặt Trời của chúng ta lại còn bé hơn cả sao Thiên Lang (Sirius)
Nhưng Sirius vẫn còn nhỏ lắm so với sao Pollux, một ngôi sao cách Trái Đất 36 năm ánh sáng, lúc này Trái Đất đã quá nhỏ để so sánh với Pollux
Pollux vẫn còn nhỏ so với sao Arcturus, và Trái Đất thì quá bé để so sánh, nên ta sẽ dùng Mặt Trời khổng lồ của ta để so sánh
Vẫn còn những hành tinh to lớn hơn Arcturus nữa
To lớn như vậy nhưng vẫn còn những ngôi sao to hơn
Và to lớn hơn
VY Canis Majoris là ngôi sao to lớn nhất mà con người được biết đến
So với ngôi sao này, Mặt Trời của chúng ta không là cái gì cả!
Đường kính của VY Canis Majoris là 2.800.000.000 km, bạn có thể thử tưởng tượng xem kích thước đó to lớn như thế nào không? Hãy thử tưởng tượng bạn ngồi trên một chiếc máy bay Boing hay Airbus và dạo quanh ngôi sao này ở vận tốc 900km/h (vận tốc máy bay phản lực ở Trái Đất), bạn có biết bạn sẽ phải mất bao nhiêu năm để vòng quanh ngôi sao này không? Bạn sẽ phải mất 1100 năm (vâng, một ngàn một trăm năm để bay vòng quanh ngôi sao này 1 vòng đấy!)
VY Canis Majoris là một vị khổng lồ so với hạt bụi là Mặt Trời của chúng ta, nhưng ngôi sao này vẫn chỉ là một chấm nhỏ, một hạt bụi so với hàng tỉ tỉ ngôi sao khác đang có mặt trong dải Ngân Hà, và dải Ngân Hà của chúng ta thì vẫn chỉ là một thiên hà nhỏ so với hàng tỉ tỉ thiên hà khác trong vũ trụ.
Đây là một tấm ảnh thực về vũ trụ, những đốm sáng trong hình thực ra là những thiên hà, mỗi thiên hà chứa hàng tỉ tỉ ngôi sao, hành tinh, tinh vân và hàng triệu thứ khác có kích thước to lớn hơn cả ngôi sao to lớn nhất trong loạt hình kể trên.
Các bạn có thể thấy được qua loạt hình phía trên, chúng ta không là cái gì cả trong vũ trụ này, kiến thức của chúng ta về bầu trời có thể xem là con số không, một con số không đúng nghĩa. Vậy thì bạn của tôi ơi, nếu bạn vẫn cho rằng con người là giống văn minh và sự sống trên Trái Đất là duy nhất trong vũ trụ, bạn có thể nghĩ lại rồi đó!
Sau khi xem hình, mời bạn xem một đoạn video ngắn minh họa lại cho trực quan hơn nhé:
(Zing) - Sức khỏe và chuyện gia đình là hai điều những người sinh từ 20/4 đến 20/5 cần phải chú ý trong năm tới.
Rất bướng bỉnh, cứng rắn, có uy thế, thực tế, thực dụng và thông minh, Kim Ngưu điển hình là một cung của sự ổn định và phù hợp. Bạn có thể đạt đến mức độ thành công rất lớn nhờ sức mạnh ý chí và tính kiên trì.
Dù vậy, đôi khi Kim Ngưu cũng có thể sống cực kỳ cá nhân. Tuy vậy, những người sinh cung này hầu hết đều quan tâm tới những người khác; yêu mến và chung thủy là hai từ thân thiện dành cho bạn. Một đức tính tốt đẹp nữa của Kim Ngưu là khả năng kết bạn với tất cả mọi người.
Sự nghiệp và tài chính
Quý đầu năm nay có thể không phải là thời gian lý tưởng cho những ai muốn thúc đẩy sự nghiệp. Bạn có thể gặp thất bại khi tiến hành những công việc kinh doanh nhạy cảm. Đáng tiếc là khoảng thời gian đầu năm cũng không tốt nếu bạn muốn nâng cao mức thu nhập.
Hối hả đầu tư và những bước tiến không cẩn trọng trong sự nghiệp có thể làm trật bánh con tàu tài chính cá nhân của bạn. Bạn cũng có thể đối mặt với những cạnh tranh hoặc bon chen tại nơi làm việc. Tuy nhiên, hầu hết Kim Ngưu có thể vượt qua được bất cứ thử thách nào với sức mạnh ý chí và quyết tâm tuyệt vời
Những Kim Ngưu làm việc trong ngành quảng cáo và giải trí có thể gặt hái thành công to lớn trong sự nghiệp. Các bạn nữ làm diễn viên, người mẫu, thiết kế thời trang sẽ đạt được kết quả vô cùng thỏa đáng. Những ai muốn làm việc trong ngành điện ảnh và du lịch khách sạn sẽ có cơ hội trong nửa cuối năm nay.
Tình yêu
Đừng ngạc nhiên nếu bạn tìm thấy những khao khát mới trong năm mới này. Đến tháng Hai sẽ có những thay đổi tích cực, nhưng hãy nhớ là đừng bao giờ đưa ra một quyết định vội vàng khi mà chưa tìm hiểu kĩ vấn đề nhé! Đừng nhận xét hay đánh giá ai đó quá nhanh, bạn có thể mắc sai lầm đấy!
Kim Ngưu cũng sẽ có cơ hội trong các buổi gặp mặt và có khả năng tìm được “ai đó” cho một mối quan hệ lâu dài. Đây là một sự thay đổi trong một mớ lộn xộn, và nếu bạn hiểu bản thân mình hơn thì tình yêu của bạn cũng sẽ rõ ràng hơn.
Gia đình và cuộc sống xã hội
Đáng buồn là tình yêu, gia đình và đời sống xã hội của Kim Ngưu có thể hơi đáng thất vọng trong suốt cả năm. Những rắc rối lớn trong hôn nhân và gia đình có thể bùng phát trong quý đầu tiên của năm mới, trong khi quý cuối của năm là khoảng thời gian hoà giải. Tuy nhiên, sức mạnh ý chí của Kim Ngưu sẽ giúp bạn vượt qua những thăng trầm có thể xảy ra trong gia đình.
Nếu muốn thiết lập một mối quan hệ mới thì bạn cần phải lên kế hoạch rất kĩ càng. Đời sống xã hội trong năm mới có thể rất đáng lo ngại, trong khi mối quan hệ nơi làm việc có thể trải qua những xáo trộn đáng kể. May mắn thay, khoảng thời cuối năm có thể mang lại hy vọng và khích lệ cho tất cả Kim Ngưu.
Học hành và du lịch
Điểm tích cực trong năm 2010 này đó là một năm tuyệt vời cho sinh viên, nhà nghiên cứu và học giả. Những chuyên gia làm việc tại phòng thí nghiệm nghiên cứu có thể vượt trội trong lĩnh vực của họ. Những Kim Ngưu là học sinh, sinh viên có thể không thành công trong nửa đầu của năm nhưng có thể đạt thành tích học tập tốt và giành học bổng trong nửa cuối của năm. Nhờ trí thông minh thiên bẩm, Kim Ngưu có thể đạt đến mức độ thành công rất cao trong suốt cả năm. Giữa năm sẽ là cơ hội tốt về du lịch cho những Kim Ngưu còn đi học.
Sức khỏe
Sức khỏe của Kim Ngưu trong năm mới này có thể không được tốt. Những sự cố nhỏ có thể cản trở cuộc sống hàng ngày của bạn. Những bệnh liên quan đến phổi và dạ dày có thể gây khó chịu cho bạn trong quý cuối của năm. Hãy cẩn thận vì trong quý 3 của năm bạn có thể gặp một vài tai nạn nhỏ.
Hoa dại 44. Đây là một loại thực vật ký sinh, không có lá, chỉ nở hoa. Gic chưa biết tên.
Hoa dai 40 Sinh điệp mắc cỡ, Chua me, Lá me - Biophytum sensitivum (Theo lê Hoàng Hải)
Hoa dại 38 Đồng tiền lá dài, Tràng quả chân dài - Phyllodium longipes (tên khác: Desmodium longipes) - theo Lê Hoàng Hải
Hoa dại 42 Tai mèo, Bất thực, Devil's Cotton - Abroma augusta (Theo Lê Hoàng Hải)
Hoa dại 46
Dấp cá
Ngàn sao Cúc liên chi dại (Parthenium hysterophorus) - Theo Lê Hoàng Hải
Cà Lào
Duối
Cúc dại
KBT 57 (chụp ở Đà Lạt) Dây cát đằng cánh - Thunbergia alata (Theo Lê Hoàng Hải)
Quả dại 52 (Sung?)
Hoa dại 53 Móng bò trắng, Móng bò nhọn - Bauhinia acuminata (theo Lê Hoàng Hải)
Hoa cứt lợn, cỏ cứt heo
Dành dành
Hoa dại 32 Sơn cúc hai hoa, Rau mui, Hải cúc - Wedelia biflora (theo Lê Hoàng Hải)
Hoa dại 54 Cúc lạc, Lạc cúc - Gaillardia pulchella (theo Lê Hoàng Hải, là cây trồng) Tuiy nhiên ở Đồ Sơn mọc dừng khoảnh lớn, hoang dại. Chắc do con người ném ra chỗ hoang.
Hoa dại 57 Có lẽ là cay Muồng cốt khí, Muồng tây, Muồng lá khế, Vọng giang nam - Cassia occidentalis (theo Lê Hoàng Hải)
Hoa dại 27 Muồng hoa vàng, Bò cạp vàng - Cassia splendida (theo toiyeucaycanh)
Hoa dại 58 Trông như cây sắn (củ mì), nhưng không phải sắn?
Cây này được ví như những chiếc thùng trữ nước ở vùng bán hoang mạc. Thuộc loại sống rất lâu năm (hàng nghìn năm), và có kích thước khổng lồ, nhưng không cao lắm. Ở Huế Gic có thấy trồng 1 cây, nhưng chỉ thấy lủng lẳng những quả, bởi đi không trúng mùa hoa. Quả Bao báp ở Huế dài cỡ 20-25cm, trong khi ở Phi Châu quá có thể dài đến trên 50cm!
Hoa Welwitschia
Cây này mọc ở hoang mạc Namib, nam Angola và tây Namibia. Là loại cây Hạt trần độc đáo nhất thế giới. Dáng cây như cây dứa, cao khoảng 1,5 m, tán lá rộng chừng 5-7m. Cây sống lâu tới 2000 năm! Theo lời đồn đại, vì cây sống trong vùng khô hạn, rất thiếu dinh dưỡng, nên nó thường “ăn thịt”! Những động vật nhỏ như chuột, thỏ… vào gốc cây tránh nắng sẽ bị thiếp đi, như chịu một liều thuốc ngủ, để rồi không ra khỏi được nữa. Xác của chúng là nguốn dinh dưỡng cho cây….
Có ng gọi là Cây chó đẻ, có chỗ gọi là Cây mắm tôm.
Đất nước ta nằm trong vùng nhiệt đới, cây cỏ xanh tốt bốn mùa. Bên cạnh những cây trồng cho hoa đẹp, trái thơm, còn rất nhiều cây hoang dại, có khi cũng cho những bông hoa thật dễ thương. Loạt entry sưu tầm này dành cho những bông hoa dại đó. Bởi vì Đù rất thik hoa dại!
Sẽ có nhiều cây hoa mà người chụp không hề biết tên hoa, nhất là tên trong hệ thống phân loại thực vật. Rất mong mọi người cùng đóng góp, chỉ bảo, đặc biệt cho TÊN VIỆT và TÊN LATIN của những cây hoa mà bạn biết. Vẫn biết rằng đối với mỗi cây hoa các địa phương khác nhau có thể gọi khác nhau, nhưng biết được những điều đó cũng rất lý thú.
Hoa Sở (Đống Văn, Hà Giang)
Hoa Bướm (Thuỷ Nguyên, Hải Phòng)
Hoa chưa biết tên 1 (Cát Bà, Hải Phòng)
Hoa chưa biết tên 2 (Hà Giang)
Có người gọi cây này là cây Ngái (Hà Nội)?
Hoa Mò (Tuyên Quang)
Cà Độc Dược (Cát Bà, hải Phòng)
Hoa Ngũ Sắc (Cát Bà, Hải Phòng)
Trinh Nữ, Cỏ Thẹn, Mắc Cỡ... (Quảng Nam) - hoa này ở quê Đù khác hơn nhìu, hôm nào chụp dc post lên cho xem
Mai Dương (Ba Vì, Hà Tây)
Không biết tên 3 (rất hay thấy khắp nơi)
Cúc Dại (Hà Giang)
Hoa cây Lá Ngón (Hà Giang)
Không biết tên 4
Không biết tên 5
Dưới đây là 1 mái nhà phủ kín hoa bìm bìm:
Còn cây hoa Chưa Biết Tên 1 có màu trắng.
Hoa cứt lợn, Cỏ cứt heo
“Đậu biển”? Loài này gặp cùng chỗ với Muống Biển
Bông cỏ lau
Tiểu Trạng Nguyên (đảo vịnh Hạ Long, núi Ngũ Hành Sơn)
Hoa Giun (Cát Bà)
Bìm bìm trắng (trong khuôn viên Đại Nội (Huế)
Hoa không biêt tên 7
Đỗ Quyên rừng (Bạch Mã, Thừa Thiên-Huế)
Đia Lan (Bạch Mã)
Hoa không biết tên 8
Cây Tràm Gió (Khuynh Diệp?)
Một số loài Bạch Đàn cũng có đặ tính này, lá cũng có thể xếp nghiêng, nhưng không dựng đứng “quyết liệt” như cây Tràm Gió. Nhưng có thể chúng cũng là một thứ cây Khuynh Diệp?
Bạch Đàn dựng lá tránh nắng
Cây Keo lá tràm (Keo bông vàng, Tràm bông vàng) thuộc họ Đậu Fabaceae lá cây này nhìn hơi giống lá Tràm nhưng xem kỹ thì nó có gân song song (như cây 1 lá mầm) vì đây không phải là lá thật mà là cuống biến dạng. Lá không có mùi thơm, hoa có cấu tạo là hoa đầu (như cây trinh nữ), trái và hạt đặc trưng họ Đậu.
Cây Bạch đàn và cây Tràm đều thuộc họ Sim Myrtaceae
Hình lá và hoa cây Tràm Melaleuca cajuputi lá tràm là lá thật, vẫn có gân chính và gân phụ, có mùi thơm đặc trưng. Trước đây các loại dầu Khuynh diệp dùng chủ yếu nguyên liệu là dầu Tràm vì cây tràm có rất nhiều ở VN (mọc thành rừng) trong khi cây Khuynh diệp chỉ được nhập trồng tại một số đồn điền để làm nguyên liệu bột giấy.
lá và hoa cây Khuynh diệp (Bạch đàn) Eucalyptus paniculata ở VN có khoảng 25 loài Eucalyptus đều là loài nhập nội (từ Australia) để trồng làm cây nguyên liệu giấy và tinh dầu. Lá các loài Eucalyptus đều có gân chính và gân phụ rõ ràng và phải thơm mùi khuynh diệp.
Bất tử
Không biết tên 9 (giống cây Mâm Xôi, Đùm Đũm ở Việt Bắc)
Các nhà khoa học cho biết đã “chộp” được loài thằn lằn có hình dạng dị thường với chiếc đuôi dài ngụy trang giống như lá mùa thu tại vườn quốc gia Andasibe-Mantadia thuộc Madagascar, ngoài khơi bờ biển phía đông châu Phi hôm 14-10.
Phần lưng của loài thằn lằn này “xoắn lại” rất giống “gờ” của một chiếc lá nên rất khó nhận ra khi nó nằm bất động giữa những đám lá rụng hoặc nghỉ ngơi trên những cành cây phủ đầy rêu hoặc địa y.
Thằn lằn Uroplatus phantasticus có “sừng” trên đầu và mắt đỏ nên còn được mệnh danh là “quỷ sa tăng”. Da của nó có thể biến đổi thành nhiều màu sắc đa dạng như nâu, vàng, xanh lá cây hoặc cam để phù hợp với môi trường xung quanh.
Thằn lằn Uroplatus phantasticus thường săn lùng côn trùng vào ban đêm. Nếu bị quấy rầy, phần lớn chúng ngóc đầu lên há to miệng và phát ra những tiếng kêu xuỵt, xuỵt, xuỵt… khá lớn.
Cách thức ngụy trang độc đáo của loài thằn lằn Uroplatus phantasticus giúp nó tồn tại trong những cánh rừng mưa nhiệt đới Madagascar và phân loài của loài thằn lằn này vẫn đang chờ đợi các nhà khoa học tiếp tục khám phá.
Dưới đây là một số hình ảnh kinh ngạc khác về loài thằn lằn Uroplatus phantasticus:
Một số hình ảnh khác về cách ngụy trang của thằn lằn:
Theo Tuổi trẻ (Ảnh: Daily mail) NGANDU: MẤY ANH THẰN LẰN TẮC KÈ NÀY NGỤY TRANG THIỆT LÀ PÓ TAY! BỐ AI MÀ NHÌN RA DC NÓ ĐẤY...
Kundera! Kundera! Kundera! :| - chỉ có thể kêu lên như thế khi đọc truyện này. truyện ngắn ko ngắn lắm nhưng hãy đọc và chia sẻ suy nghĩ nhé : )
I Kim đồng hồ xăng bất ngờ báo sắp hết, chàng trai lái chiếc xe thể thao nói thật là bực mình, chiếc xe này ngốn không biết bao nhiêu là xăng. “Không phải xe lại hết xăng đâu”, cô gái phản đối (cô gái khoảng chừng 22 tuổi), cô nhắc chàng lái xe nhớ một vài chỗ chuyện này cũng đã xảy ra với bọn họ rồi. Chàng trai trả lời rằng anh không lo lắng gì cả, vì bất cứ chuyện gì anh làm cùng với cô cũng đem đến cho anh hứng thú của một trò phiêu lưu. Cô gái phản đối; cứ khi nào xe họ hết xăng trên đường cao tốc thì khi ấy, cô bảo là cuộc phiêu lưu chỉ đối với riêng cô mà thôi. Chàng trai cứ trốn biệt đi đâu để cô đành phải phơi mặt ra vẫy xe đi nhờ đến một trạm bơm xăng gần nhất và rồi lại vẫy xe trở về cùng với một bình xăng. Chàng trai hỏi cô những người lái xe cho cô đi nhờ có khó chịu không bởi thấy cô kể lể như thể việc cô làm là nặng nhọc lắm. Cô trả lời (với điệu bộ tỏ vẻ muốn được ve vãn biểu hiện một cách vụng về) là nhiều khi họ rất dễ chịu nhưng điều đó cũng chẳng lợi lộc gì cho cô cả vì cô cứ phải kè kè cái bình xăng và phải rời họ trước khi có thể có chuyện gì đi xa hơn. “Đồ con lợn”, chàng trai bảo. Cô gái phản đối, cô không phải là con lợn mà chính anh mới là con lợn. Chúa mới biết đã có bao nhiêu cô gái dừng xe anh lại trên đường cao tốc, khi anh lái xe một mình! Vẫn tiếp tục lái xe, chàng tai quàng tay qua vai cô gái và hôn nhẹ lên trán cô. Anh biết cô yêu anh và cô đang ghen. Ghen tuông không phải là một tính cách dễ chịu, song nếu như không thái quá (và nếu như điều đó lại còn kết hợp với sự uỷ mị nữa) thì bỏ qua sự bất tiện, nó thậm chí còn gợi lên một chút gì gây cảm thương là đằng khác. Chí ít thì đó là những gì mà chàng trai nghĩ. Anh mới chỉ hai mươi tám tuổi, nhưng dường như anh có vẻ già trước tuổi và biết mọi thứ mà một người đàn ông có thể biết về phụ nữ. Với cô gái ngồi bên cạnh mình, anh thẩm định được một cách chính xác cái mà cho đến tận bây giờ anh ít bắt gặp nhất ở phụ nữ: sự trinh tiết. Kim đồng hồ báo đã hết xăng rồi, nhìn sang bên phải, chàng trai bắt gặp một biển báo cho biết trạm xăng cách đây một phần tư dặm về phía trước. Cô gái hầu như không kịp nói cô đã yên tâm như thế nào trước khi chàng trai xi- nhan sang trái và lái thẳng đến trước chỗ đặt những máy bơm. Tuy nhiên, anh phải dừng lại cách đó một chút vì bên cạnh những máy bơm có một chiếc xe tải chở xăng lớn gắn với một bể bằng kim loại to và một cái vòi cồng kềnh đang bơm xăng vào các máy bơm. “Ta phải đợi thôi”, chàng trai nói với cô gái và chui ra khỏi xe. “Phải chờ bao lâu?” anh lớn giọng hỏi nguời nhân viên mặc quần yếm. “Một lát thôi,” anh nhân viên trả lời, chàng trai nói “Trước đó tôi cũng đã nghe thấy như vậy rồi”. Anh muốn quay lại chui vào trong xe ngồi nhưng nhận ra cô gái đã ra khỏi xe ở phía bên kia. “Trong lúc chờ đợi em muốn đi dạo một chút”, cô bảo. “Đi đâu?” chàng trai cố tình hỏi cô gái, anh muốn thấy sự bối rối của cô. Anh quen biết cô đã được một năm rồi thế nhưng cô vẫn tỏ ra ngượng ngùng trước anh. Anh thích những khi cô ngượng ngùng, một phần vì những khoảnh khắc như thế đã phân biệt cô với những phụ nữ anh từng gặp trước đó, mặt khác bởi anh hiểu rõ quy luật của cái phù du trên thế giới này, điều thậm chí đã khiến cho sự ngượng ngùng của cô gái trở thành quý giá với anh.
II Cô gái thật sự không thích khi giữa chuyến đi (chàng trai thường lái xe liền mấy giờ không dừng), cô lại phải bảo anh dừng xe một lát nơi nào đó gần một bụi cây. Cô luôn thấy tức giận, kèm theo vẻ ngạc nhiên giả vờ, khi anh hỏi vì sao phải đỗ lại. Cô biết sự ngượng ngùng của mình là lố bịch và lỗi thời rồi. Nhiều lần ở nơi làm việc người ta đã cười cô vì điều đó và chủ ý trêu chọc cô nữa. Cứ nghĩ xem mình sắp phát ngượng như thế nào là cô đã ngượng trước rồi. Hầu như lúc nào cô cũng mong được cảm thấy tự do và thoải mái về thân xác, như phần lớn những phụ nữ xung quanh cô vẫn được như thế. Thậm chí cô còn nghĩ ra một cách đặc biệt để tự động viên mình; cô nhắc đi nhắc lại với chính mình: khi sinh ra người nào cũng được nhận lấy một cơ thể từ hàng triệu cơ thể đã có sẵn, giống như khi ta nhận một căn phòng đã được phân định trong số hàng triệu những căn phòng của một khách sạn khổng lồ. Vì thế, thể xác của con người mang tính ngẫu nhiên, phi ngã, nó chỉ là một thứ đồ làm sẵn, một thứ được vay mượn mà thôi. Cô tự nhắc đi nhắc lại điều này theo nhiều cách khác nhau, nhưng chưa bao giờ cô có thể cảm nhận được nó. Quan điểm nhị nguyên về thể xác – tinh thần xa lạ đối với cô. Cô hoàn toàn là một với thể xác mình; đó là lý do vì sao cô luôn cảm thấy lo âu về nó đến vậy. Ngay cả khi quan hệ với chàng trai, người mà cô đã quen biết được một năm, người mà cô cảm thấy hạnh phúc khi ở bên, có lẽ là bởi chưa bao giờ anh tách lìa thể xác cô với tâm hồn cô và do đó cô có thể sống với anh trong sự toàn vẹn, cô cũng vẫn nếm trải nỗi lo âu ấy. Trong sự thống nhất này đúng là có hạnh phúc nhưng phía sau hạnh phúc lại ẩn giấu những hoài nghi và cô gái lúc nào cũng nghĩ điều đó. Chẳng hạn, cô thường xuyên thấy rằng những phụ nữ khác hấp dẫn hơn, quyến rũ hơn. và chàng trai, vốn không hề giấu là anh biết rõ những phụ nữ thuộc loại này, một ngày nào đó có thể từ bỏ cô để chạy theo một người đàn bà như thế.(Thật vậy, chàng trai từng tuyên bố anh có đủ đàn bà để có thể sống hết đời, nhưng cô biết anh trẻ hơn anh vẫn tưởng nhiều). Cô muốn anh hoàn toàn là của cô và cô hoàn toàn là của anh, nhưng dường như trong khi cô muốn trao cho anh tất cả mọi thứ thì đồng thời cũng có một cái gì đó cô kiên quyết từ chối không trao cho anh: chính là cái thứ mà một tình yêu hời hợt và giả tạo hay ba lăng nhăng trao cho người ta. Cô lo mình không có khả năng kết hợp được sự nghiêm túc và sự vô tư. Nhưng giờ cô không thấy lo lắng và bất kỳ ý nghĩ nào như thế cũng biến ra khỏi đầu óc cô. Cô cảm thấy mọi sự đều tốt đẹp. Đó là ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ của họ (kỳ nghỉ hai tuần mà cô đã ao ước suốt cả một năm), trời trong xanh (suốt cả một năm lúc nào cô cũng lo không biết đến hôm đó trời có thật sự xanh không), và anh thì ở bên cạnh cô. Khi anh hỏi “Đi đâu?”, cô đỏ mặt thẹn và bước ra khỏi xe không nói một lời. Cô đi quanh cái trạm xăng nằm ngay bên đường cao tốc ở vị trí hoàn toàn bị cô lập, vây quanh là những cánh đồng. Cách đó chừng một trăm dặm (theo hướng họ đang đi), lấp ló một cánh rừng. Cô cất bước về phía đó rồi lẩn vào sau một bụi cây nhỏ và thả mình vào một trạng thái dễ chịu. (Trong cô đơn, cô có thể tìm thấy một khoái cảm tuyệt vời từ chính sự vắng mặt của người đàn ông mà mình yêu. Nếu anh ta vẫn tiếp tục hiện diện thì khoái cảm đó cũng sẽ biến mất. Chỉ khi ở một mình cô mới có thể nắm giữ được nó). Khi cô ra khỏi cánh rừng đi lên đường cao tốc, trạm xăng đã hiện ra trước mặt. Chiếc xe tải chở xăng đã lui ra và chiếc xe thể thao tiến thẳng đến chỗ đặt cái ụ bơm màu đỏ. Cô gái bước dọc theo con đường cao tốc, chốc chốc lại ngoái nhìn xem chiếc xe thể thao đã đi chưa. Cuối cùng cô cũng nhìn thấy nó. Cô dừng lại và bắt đầu vẫy như một kẻ muốn quá giang vẫy chiếc xe của một người xa lạ. Chiếc xe thể thao từ từ giảm tốc và đỗ ngay bên cô gái. Chàng trai quay mặt ra cửa xe, vặn tay nắm xuống, mỉm cười hỏi: “Cô đi đâu vậy, thưa quý cô?”. “Anh có đến Bystritsa không?” cô gái hỏi với điệu cười tán tỉnh chàng trai. “Có, mời cô lên xe”, chàng trai trả lời và mở cửa xe. Cô gái bước vào trong xe và chiếc xe chuyển bánh.
III Bao giờ chàng trai cũng cảm thấy sung sướng khi bạn gái của mình vui vẻ. Điều này không hay xảy ra; cô có một công việc đáng chán trong một môi trường khó chịu, phải làm ngoài giờ hàng tiếng đồng hồ mà không có thù lao bồi dưỡng, về đến nhà lại có một bà mẹ ốm yếu. Vì thế cô thường xuyên cảm thấy mệt mỏi. Cô không có một thần kinh đặc biệt tốt hay sự tự tin và dễ dàng sa vào trạng thái lo âu hay sợ hãi. Bởi vậy chàng trai hân hoan trước mọi biểu hiện vui vẻ của cô gái với niềm thông cảm dịu dàng của một người cha chăm con. Anh mỉm cười nhìn cô và nói: “Hôm nay là ngày may mắn đối với tôi. Tôi lái xe đã được năm năm rồi nhưng chưa bao giờ tôi được hân hạnh chở một người xin quá giang xinh đẹp như thế này”. Cô gái cảm động bởi từng chữ trong lời nịnh đầm của chàng trai, cô muốn trì níu thêm giây lát sự ấm áp mà lời nói ấy đem lại, vì thế cô nói: “Anh giỏi nói dối lắm!” “Trông tôi giống kẻ nói dối lắm sao?” “Nhìn anh có thể biết là anh thích nói dối phụ nữ,” cô gái đáp. Một cách vô thức, nỗi lo âu cũ đã len vào lời cô nói bởi cô thật sự tin rằng chàng trai của cô thích nói dối phụ nữ. Sự ghen tuông của cô gái thường xuyên làm chàng trai cáu tiết, nhưng lần này anh có thể dễ dàng bỏ qua vì rốt cuộc lời cô nói đâu có ám chỉ anh mà là một gã lái xe không quen biết nào kia. Và vì thế anh chỉ hỏi lại cô gái một cách bâng quơ: “Em cảm thấy lo à?” “Nếu tôi có quan hệ gì với anh thì điều đó làm tôi lo thật.” Cô gái nói, lời cô nói ẩn chứa một thông điệp tinh tế, gợi ý xa xôi cho chàng trai nhưng mục đích của câu nói chỉ ứng với cái gã lái xe không quen biết nào đó thôi, “nhưng tôi đâu quen biết gì anh, thế nên chẳng có gì phải bận tâm cả”. “Những thứ liên quan đến người yêu của một cô gái bao giờ cũng làm nàng bận tâm hơn những thứ liên quan đến một kẻ xa lạ nào đó” (lần này đó là một thông điệp tinh tế, gợi ý xa xôi mà chàng trai muốn gửi đến cô gái), “thế nên chúng ta cứ coi nhau là những người xa lạ, mọi chuyện có khi lại hay hơn”. Cô gái cố tình không hiểu cái ý nghĩa ngầm ẩn trong thông điệp của chàng trai, vì vậy lúc này lời của cô chỉ hướng đến cái gã lái xe không quen biết đó mà thôi. “Có chuyện gì không, vì lát nữa chúng ta sẽ chia tay thôi mà?” “Sao cơ?” chàng trai hỏi. “Tôi sẽ xuống xe ở Bystritsa mà”. “Nếu tôi cùng xuống xe ở đó với cô thì sao nào?” Câu nói đó khiến cô gái phải ngước lên nhìn chàng trai, cô cảm thấy lúc này trông anh chính xác như sự tưởng tượng của cô về anh những lúc cô ở trong tình trạng khổ sở tột độ vì ghen tuông. Cô được báo động bởi cách mà anh vỗ về cô, ve vãn cô (một kẻ quá giang không hề quen biết) và điệu bộ ấy thích hợp với con người anh làm sao. Vì thế cô phản ứng lại bằng một vẻ khiêu khích bướng bỉnh. “Vậy anh muốn làm gì tôi đây, nói cho tôi xem nào?” “Tôi chẳng quá khó khăn để nghĩ ra mình phải làm gì với một phụ nữ xinh đẹp như thế này,” chàng trai trả lời một cách lịch thiệp, khi ấy, lại thêm một lần nữa, anh nói với cô gái của mình hơn là với hình tượng kẻ quá giang đang ngồi bên cạnh. Nhưng câu nói vỗ về này làm cô gái cảm thấy như chộp được ở anh một cái gì đó, như thể cô đã dỗ ngon dỗ ngọt bằng một mánh khóe tinh vi để cuối cùng anh phải nói ra lời tự thú. Cô nhìn anh với ánh nhìn chứa đựng sự căm thù sâu sắc và nói: “Anh không quá tự tin đấy chứ?” Chàng trai nhìn cô gái. Đối với anh, khuôn mặt bướng bỉnh của cô lúc này dường như đang ở trạng thái hoàn toàn rối loạn. Anh cảm thấy thương cô, anh chờ cô trở lại với nét mặt bình thường, quen thuộc (nét mặt mà anh vẫn bảo là trông trẻ con và giản dị). Anh sán lại gần cô, quàng tay qua vai cô, gọi tên cô thật dịu dàng, cái tên mà anh thường dùng để gọi cô và bây giờ anh muốn dùng cái tên ấy để chấm dứt trò chơi. Nhưng cô gái đã tự giải thoát mình ra khỏi tâm trạng lo lắng, cô bảo: “Anh đi hơi nhanh đấy!” Trước sự lạnh nhạt của cô gái như thế, chàng trai đành nói: “Xin lỗi, thưa quý cô” và im lặng nhìn đường phía trước.
IV Sự ghen tuông tội nghiệp của cô gái, tuy vậy, cũng dứt bỏ cô nhanh chóng y như khi nó xâm chiếm cô. Dẫu sao cô cũng là người nhạy cảm và cô biết rõ tất cả chuyện này chỉ là một trò chơi. Thậm chí giờ đây nó còn khiến cô cảm thấy hơi lố bịch khi cự tuyệt người yêu mình bởi một cơn ghen điên cuồng. Sẽ chẳng hay ho gì đối với cô nếu chàng trai biết được lý do vì sao cô lại xử sự như thế. May thay, phụ nữ có một khả năng kỳ diệu là có thể thay đổi ý nghĩa những hành động mình làm sau khi sự việc đã xảy ra. Tận dụng năng lực đó, cô quyết định sẽ tiếp tục lạnh nhạt với chàng trai, nhưng không phải vì giận dữ mà là vì cô muốn tiếp tục trò chơi, cái trò chơi mà sự kỳ quặc của nó rất thích hợp với ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ của họ. Vì thế, cô-kẻ quá giang, người vừa mới cự tuyệt chàng lái xe có tính cách hơi quá bạo dạn, chỉ muốn kìm hãm khả năng chinh phục của anh một chút, làm cho trò chơi trở nên hào hứng hơn. Cô quay sang chàng trai nói bằng một giọng mơn trớn: “Tôi không có ý định xúc phạm anh đâu, thưa anh.” “Xin lỗi cô. Tôi sẽ không chạm vào cô nữa.” Chàng trai đáp lại. Anh rất giận dữ vì cô gái không nghe lời anh, không muốn là chính mình khi anh muốn điều đó. Và vì cô gái vẫn tiếp tục đóng trò, anh bèn trút nỗi giận dữ của mình sang cô ả đi nhờ xe mà cô đang sắm vai. Và cũng ngay lúc đó, anh cũng phát hiện ra tính cách của vai diễn mà mình nhập thân: anh thôi không thể hiện vẻ ga lăng mà anh đã muốn dùng để tán tỉnh cô gái trên đoạn đường vòng nữa mà bắt đầu sắm vai một gã trâng tráo, chỉ lấy phụ nữ để thoả mãn những nhu cầu thô thiển của giống đực: một tay ngang tàng, giỏi mỉa mai châm chọc, tự tin. Vai trò này hoàn toàn đối nghịch với sự yêu chiều thường thấy của chàng trai đối với cô gái. Thật vậy, trước khi gặp cô, anh thường xử sự một cách cục cằn hơn là dịu dàng đối với phụ nữ. Song chưa bao giờ anh giống một gã thô bạo nhẫn tâm cả vì chưa bao giờ anh biểu hiện một tính cách dữ dội quyết liệt hay một hành vi tàn nhẫn nào. Tuy nhiên, nếu anh không phải là một gã như thế thì cũng đã có thời anh ao ước được giống như gã. Dĩ nhiên, đó là một ước muốn khá ngây thơ nhưng anh đã từng thèm được như vậy. Những ước muốn trẻ con thường vượt qua những cạm bẫy mà đầu óc ở tuổi trưởng thành đặt ra và vẫn tồn tại đến tận khi người ta đã già nẫu cả rồi. Sự mỉa mai của chàng trai rất thích hợp với cô gái - nó giải phóng cô ra khỏi chính mình. Vì trước hết, cô chính là điển hình của những kẻ ghen tuông. Khoảnh khắc mà cô thôi không còn bắt gặp sự lịch thiệp quyến rũ của chàng trai ngồi bên cạnh mà chỉ thấy một khuôn mặt khó hiểu cũng là lúc cơn ghen của cô lắng xuống. Cô gái có thể quên đi chính bản thân mình, từ bỏ nó để hóa thân vào vai diễn của mình. Vai diễn của cô? Vai diễn của cô là gì? Đó là vai diễn được rút ra từ một thứ văn chương rẻ tiền. Một cô nàng xin quá giang bắt xe trên đường không phải với mục đích xin đi nhờ mà để mồi chài chàng lái xe. Cô là kẻ quyến rũ đàn ông chuyên nghiệp, cô thừa biết phải tận dụng sự duyên dáng của mình như thế nào. Cô đã nhập vào cái tích trò lãng mạn, ngớ ngẩn này một cách dễ dàng đến độ chính cô cũng phải ngạc nhiên và mê mẩn như không thể nào thoát khỏi nó được. V Trong đời mình, không có gì chàng trai cảm thấy thiếu thốn hơn là sự thư thái. Đường đời của anh đã được hoạch định với độ chính xác không chệch một li. Công việc của anh ngốn không chỉ tám tiếng mỗi ngày, khoảng thời gian còn lại còn bị lấn chiếm bởi những cuộc họp hành rồi những việc phải vác về nhà làm chán đến phát ớn mà anh buộc phải chịu đựng, đã thế, sự soi mói của vô số những đồng nghiệp cả nam lẫn nữ khiến khoảng thời gian dành cho cuộc sống riêng tư vốn đã ít ỏi đến mức thậm tệ của anh tiếp tục bị gặm nhấm. Cái cuộc sống riêng tư ấy chưa bao giờ là bí mật cả, thậm chí nó còn trở thành đề tài để người ta buôn chuyện ở nơi công cộng. Ngay cả kỳ nghỉ hai tuần này cũng không đem đến cho anh cảm giác tự do và phiêu lưu: lúc này đây cái bóng xám của tinh thần việc gì cũng phải lên kế hoạch chính xác vẫn đang lởn vởn. Tình trạng khan hiếm nhà nghỉ vào dịp hè ở đất nước này buộc anh phải đặt một phòng ở Tatras từ những sáu tháng trước, vì vậy mà anh phải cần đến giấy giới thiệu của cơ quan, và cũng vì vậy tai mắt của cơ quan mà đâu đâu cũng thấy mọc chẳng lúc nào rời khỏi anh, dù chỉ trong chốc lát. Anh đành phải cam chịu tất cả những chuyện này, tuy thế nhiều lúc cái ý nghĩ kinh khủng về con đường thẳng tắp ấy khiến anh cảm thấy kiệt sức - một con đường mà ở đó anh bị truy đuổi, ở đó ai cũng nhìn thấy anh và anh thì không tài nào rời bỏ nó được. Bây giờ ý nghĩ ấy lại trở lại với anh. Nhờ một sự liên hệ ngẫu nhiên, đột xuất, con đường hình tượng đó trở nên đồng nhất với con đường cao tốc mà anh đang lái xe đi lúc này đây - và điều đó bỗng nhiên khiến anh muốn làm một việc điên rồ. “Cô nói cô định xuống đâu cơ?” anh hỏi cô gái. “Banska Bystritsa,” cô đáp. “Thế cô định làm gì ở đó?” “Tôi có một cuộc hẹn.” “Với ai?” “Một anh chàng hào hoa lịch thiệp nào đó.” Chiếc xe đi đến một ngã tư lớn. Chàng trai giảm tốc độ để đọc biển chỉ đường rồi rẽ sang phải. “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô không đến cuộc hẹn đó?” “Thì đó sẽ là lỗi của anh và anh phải có trách nhiệm chăm sóc tôi.” “Rõ ràng là cô không nhận ra tôi đã rẽ sang hướng đi về Nove Zamky.” “Thật không?Anh điên mất rồi!” “Đừng sợ. Tôi sẽ chăm sóc cô mà.” Chàng trai nói. Họ vừa đi vừa tán chuyện với nhau kiểu như thế - chàng lái xe và cô gái đi nhờ xe không quen biết gì nhau. Trò chơi bỗng nhiên được tăng cấp. Chiếc xe thể thao không những cách xa đích đến tưởng tượng là Banska Bystritsa mà còn cách xa cả đích đến thật sự của họ, cái đích mà họ đã nhắm đến lúc sáng: Tatras và căn phòng đã được đặt trước. Câu chuyện tưởng tượng bất ngờ đột kích cuộc đời thực. Chàng trai đã xa rời chính mình và xa rời con đường thẳng tắp không chệch một li mà anh chưa từng đi lạc lần nào cho đến lúc này. “Nhưng anh bảo là anh đến vùng hạ Tatras kia mà,” Cô gái ngạc nhiên. “Tôi sẽ đi đến bất cứ đâu mà tôi thích, thưa cô. Tôi là một thằng đàn ông tự do, tôi làm những gì mình muốn và những gì khiến tôi thích làm”.
VI Khi họ đến Nove Zamky thì trời đã tối. Chàng trai chưa từng đến nơi này bao giờ và phải mất một lúc anh mới định hướng được. Một vài lần anh dừng xe để hỏi đường đến khách sạn. Ở mấy con phố người ta đang làm đường, thế nên dù khách sạn khá gần nhưng phải vòng vèo qua mấy đoạn đường đến non nửa tiếng đồng hồ họ mới tới được khách sạn. Khách sạn nhìn đã thấy mất cảm tình, nhưng đó là khách sạn duy nhất trong thị trấn và chàng trai cũng không muốn đi tiếp nữa. Vì vậy anh nói với cô gái: “Đợi ở đây nhé,” rồi ra khỏi xe. Ra khỏi xe, tất nhiên, anh lại là anh. Anh cảm thấy ngán ngẩm khi ở một nơi hoàn toàn khác với đích đến đã được dự tính giữa lúc chiều tối như thế này - càng ngán ngẩm hơn khi không ai bắt anh phải làm như thế và chính anh thật ra cũng đâu muốn làm chuyện đó. Anh tự trách mình đã làm một trò ngu ngốc, nhưng sau đó lại tự an ủi. Căn phòng đặt truớc ở Tatras còn có thể để đến hôm sau, và kể ra cũng chẳng có gì tệ hại nếu có một chuyện gì đó bất ngờ xảy đến đối với bọn họ trong ngày đầu tiên của kỳ nghỉ. Anh bước vào tiệm ăn đầy khói thuốc, tiếng ồn và đông nghẹt người, hỏi thăm quầy tiếp tân. Người ta đưa anh ra phía sau hành lang, chỗ gần cầu thang, nơi sau tấm kính ngăn có một cô gái tóc vàng mệt mỏi ngồi phía dưới một cái bảng treo đầy chìa khóa. Khó khăn lắm anh mới lấy được chiếc chìa khóa của căn phòng duy nhất còn trống. Ở lại một mình, cô gái cũng dứt ra khỏi vai diễn của mình. Cô chẳng thấy có gì phải rầu rĩ dù đang ở giữa một thị trấn mà cô không định đến. Cô yêu chàng trai đến nỗi chưa bao giờ nghi ngờ về bất cứ việc gì anh làm, cô tin tuởng giao phó cả cuộc đời mình cho anh. Mặt khác, cái ý nghĩ rằng có thể có những người đàn bà khác cũng đã từng đợi anh trên chiếc xe của anh - như cô lúc này đây -, những người đàn bà mà anh đã gặp gỡ trong những chuyến công tác lại nhen lên trong đầu cô. Nhưng đáng ngạc nhiên là lúc này đây ý nghĩ đó không làm cô cảm thấy ưu phiền chút nào.Thậm chí cô còn mỉm cười với ý nghĩ: hôm nay là một ngày thật tuyệt khi cô đã hóa thân thành một nguời đàn bà khác như thế này, một nguời đàn bà bất cần, phóng túng, cô đã trở thành một trong số những người đàn bà mà cô đã từng ghen tị. Dường như cô cảm thấy mình đã áp đảo được tất cả bọn họ, cô đã biết được cách sử dụng vũ khí của bọn họ; biết được cách trao cho chàng trai cái mà cô không biết phải trao cho anh như thế nào cho đến lúc này: đó là sự vô tư, không biết ngượng ngùng, sự phóng túng. Trong cô có một cảm giác thỏa mãn lạ lùng, vì khi ở một mình như thế, cô có thể hóa thân thành mọi loại đàn bà và cái cách này (cách ở một mình) có thể hoàn toàn làm người yêu của cô chết mê chết mẩn, bao nhiêu tâm trí bị hút hồn hết cả. Chàng trai mở cửa xe và dẫn cô gái vào tiệm ăn. Giữa không khí om sòm, bụi bặm và sặc sụa khói thuốc, anh tìm thấy một cái bàn đơn còn bỏ trống ở góc nhà.
VII “Nào, bây giờ anh định chăm sóc tôi như thế nào đây?” Cô gái hỏi với giọng khiêu khích. “Cô muốn dùng rượu khai vị chứ?” Cô gái không thích rượu mạnh lắm, tuy nhiên, cô vẫn uống được một chút vang và rất thích loại rượu vermouth. Song lúc này cô cố tình nói: “Cho tôi vodka.” “Tốt thôi”, chàng trai nói. “Hy vọng là cô không say vì tôi nhé.” “Nếu tôi say thì sao nào?” cô gái nói. Chàng trai không đáp mà gọi người phục vụ xin hai ly vodka và hai đĩa bít tết cho bữa tối. Một lát sau người phục vụ mang ra một cái khay trên đó đặt hai cái ly nhỏ đế xuống trước mặt họ. Chàng trai nâng ly lên: “Mời cô!” “Anh không thể nghĩ ra lời mời rượu nào hóm hỉnh hơn sao?” Có một cái gì đó bắt đầu làm anh thấy bực mình về trò chơi của cô gái. Bây giờ ngồi đối mặt với cô, anh nhận ra không phải chỉ cách ăn nói đã biến cô thành một người xa lạ mà toàn bộ tính cách của cô đã biến đổi, cử chỉ của cô, điệu bộ của cô; cô trở nên giống đến mức khó chịu loại phụ nữ mà anh vốn biết rất rõ và có phần có ác cảm đối với họ. Và thế là (vẫn nâng ly rượu trên tay) anh chữa lại lời mời rượu của mình. “Được thôi, vậy thì không vì cô mà vì loại đàn bà như cô, cái loại đàn bà so với con vật thì có những phẩm chất ưu việt hơn và so với con người lại có những mặt đốn mạt hơn, xin nâng ly.” “Chữ ‘loại’ đó anh định chỉ tất cả phụ nữ à?”cô gái hỏi. “Không, tôi chỉ muốn nói đến những người đàn bà như cô mà thôi.” “Dù sao tôi cũng không thấy có gì hóm hỉnh khi anh đem so sánh một phụ nữ với một con vật.” “O.K,” chàng trai vẫn nâng ly rượu trên tay, “ thế thì không vì loại đàn bà như cô nữa mà vì tâm hồn của cô vậy. Đuợc chưa? Vì tâm hồn của cô, cái thứ sáng trưng khi chui từ đầu xuống bụng và rồi tắt ngóm khi quay ngược lại lên đầu”. Cô gái nâng cốc: “O.K, vì tâm hồn tôi, cái thứ đang chui xuống bụng tôi”. “Xin được đính chính thêm lần nữa”, chàng trai nói. “Vì cái bụng cô, nơi mà tâm hồn cô đang chui xuống”. “Vì cái bụng tôi”, cô gái nói và bụng cô lúc này (bây giờ họ đã gọi nó một cách đặc biệt), có thể nói, cũng đáp lại cách gọi đó: cô có thế cảm thấy nó một cách trọn vẹn. Người phục vụ mang đến cho họ món bít tết, chàng trai gọi thêm vodka cùng một chút nước (lần này thì họ uống vì bộ ngực của cô gái), và họ vẫn tiếp tục trò chuyện với nhau bằng cái giọng điệu quái đản, phù phiếm này. Chàng trai mỗi lúc lại thêm bực bội vì cô gái đã biến thành một cô ả lẳng lơ thuần thục đến vậy. Nếu cô có thể hóa thân đạt đến mức này, điều đó có nghĩa thật sự cô là một kẻ như thế. Sau cùng thì chẳng có một tâm hồn xa lạ nào từ một nơi nào đó trong không gian xâm nhập vào trong cô. Cái vai mà cô đang diễn đây thực chất chính là con người cô, là cái phần trong con người cô mà bấy lâu cô đã nhốt chặt và chính cái lý do ngụy tạo của trò chơi này đã để nó xổng ra. Có lẽ cô gái cho rằng nhờ trò chơi này cô chối bỏ được chính mình, nhưng cũng có thể trò chơi đi theo một chiều hướng khác chứ sao? Cũng có thể chỉ trò chơi này mới cho cô được là chính mình? Nhờ trò chơi mà cô tự giải thoát cho mình chăng? Không, đối diện với anh không phải một người đàn bà xa lạ mượn hình hài của cô gái mà chính là cô, người yêu của anh chứ không phải một ai khác. Anh nhìn cô và mối ác cảm trỗi dậy. Song đó không chỉ là ác cảm. Cô gái càng tỏ vẻ cự tuyệt anh về mặt tâm lý thì anh lại càng thèm muốn chiếm đoạt cô về mặt thể xác. Sự lạ thường của tâm hồn cô lại thu hút sự chú ý đến thân thể cô, phải, thật sự nó đã biến thân thể cô từ chỗ là sở hữu của mình thành cái để hiến cho anh như thể nó tồn tại đến tận bây giờ là vì anh, nó trốn nấp trong những đám mây của niềm thương cảm, sự dịu dàng, lòng quan tâm, tình yêu, xúc cảm, tựa hồ nó đã mất hút trong những đám mây ấy (phải, cứ như là thân thể cô đã bị đánh mất vậy!). Dường như với chàng trai hôm nay là lần đầu tiên anh nhìn thấy thân thể cô. Sau khi uống hết ly vodka và soda thứ ba, cô gái đứng lên và nói với giọng chớt nhả: “Xin lỗi anh nhé.” Chàng trai hỏi: “Tôi có thể biết bây giờ cô định đi đâu không?” “Đi tiểu, nếu anh cho phép,” cô gái trả lời rồi lách đi giữa những dãy bàn ra sau tấm màn che bằng vải lông.
VIII Cô thích thú với chiêu làm anh sốc bằng câu nói này, câu nói mà anh chưa từng nghe từ miệng cô - mặc dù nghe nó có vẻ ngây thơ. Đối với cô, không có gì phù hợp với tính cách của người đàn bà mà cô đang nhập vai hơn là cái giọng ve vãn mồi chài mà cô cố nhấn mạnh trong câu nói đó. Phải, cô đang thích thú, cô đang ở trong một tâm trạng hưng phấn. Trò chơi đã lôi cuốn cô. Nó cho cô một cảm giác từ trước đến giờ cô chưa từng nếm trải: cảm giác về sự buông thả vô tư mặc kệ sự đời. Vốn là người bao giờ cũng lo trước cho mọi chuyện, giờ đây bỗng nhiên cô có cảm giác được giải tỏa. Cuộc sống xa lạ mà cô bắt đầu nhập thân vào là một cuộc sống không có sự ngượng ngùng, không có lý lịch tiểu sử, không có quá khứ hay tương lai, không có bổn phận, nghĩa vụ. Cô gái, với tư cách là kẻ quá giang, có thể làm bất cứ điều gì, mọi thứ với cô đều được phép. Cô có thể nói, làm, nếm trải bất cứ chuyện gì cô thích. Cô bước đi giữa căn phòng và để ý thấy ở bàn nào người ta cũng đang nhìn cô. Đó là một cảm giác mới, một cảm giác mà cô không nhận biết được: trạng thái hoan lạc không cần phải ý tứ gì cả mà cơ thể cô tạo ra. Cho đến tận giờ, cô vẫn chưa khi nào có thể rũ bỏ đứa-con-gái-mười-bốn-tuổi ở trong mình, cái con bé lúc nào cũng thẹn thùng vì bộ ngực của mình và luôn có cảm giác khó chịu vì thấy mình không ý tứ gì, vùng ngực ấy cứ nhô ra khỏi cơ thể cô và ai cũng nhìn thấy nó. Mặc dù cô kiêu hãnh vì mình xinh đẹp và có dáng người đẹp, cảm giác tự hào này ngay lập tức lại bị tước đi bởi cảm giác ngượng ngùng. Cô không tin chức năng cao nhất của vẻ đẹp của giới nữ là khêu gợi tình dục, cô cảm thấy điều ấy thật ghê tởm. Cô muốn cơ thể mình chỉ để dành cho người đàn ông mà cô yêu. Khi đàn ông nhìn cô chằm chằm trên đường, cô có cảm giác như họ đang xâm phạm một góc riêng tư thầm kín của cô, cái phần chỉ thuộc về cô và người tình của cô. Nhưng giờ thì cô đang là một kẻ quá giang, một người đàn bà không có số mệnh nào cả. Trong vai trò này, những mối ràng buộc dịu dàng của tình yêu ở cô trở nên lỏng lẻo và cô cảm nhận một cách mạnh mẽ về cơ thể mình. Cơ thể cô càng được kích thích thì người ta càng nhìn cô với ánh mắt lạ thường. Khi cô đi qua cái bàn cuối cùng, một gã say ra một cử chỉ thô bỉ, hỏi cô bằng tiếng Pháp: “Bao nhiêu hả cô em?” Cô gái hiểu ý. Cô ưỡn ngực ra và cảm thấy hai bên hông rạo rực rồi cô đi khuất vào sau tấm màn che. IX Đó là một trò chơi kỳ quặc. Sự kỳ quặc có thể thấy rõ, chẳng hạn, chàng trai mặc dù diễn rất đạt vai chàng lái xe không quen biết, không hề dừng lại một phút để nhìn người yêu mình trong vai một cô nàng xin quá giang. Chính điều này lại làm anh thấy dày vò. Anh nhìn người yêu mình đang quyến rũ một gã đàn ông xa lạ và cảm thấy mình đang được nhận một thứ đặc quyền đáng mai mỉa là được hiện diện tại đây, được nhìn thấy vẻ mặt của cô từ một khoảng cách rất gần và nghe thấy những gì cô nói khi cô đang phản bội anh (khi cô đã phản bội anh, khi cô muốn phản bội anh). Nảy sinh trong anh một sự hàm ơn nghịch lý khi anh được là chính mình nhờ sự không chung thủy của cô gái. Chẳng sao cả, vì anh còn tôn thờ cô hơn là yêu cô. Lúc nào anh cũng nghĩ bản chất bên trong đích thực của cô nằm trong ranh giới của lòng chung thủy và sự trinh khiết, vượt ngoài ranh giới đó, nó không còn hiện hữu nữa. Vượt ngoài ranh giới đó, cô sẽ thôi không còn là mình, giống như nước thôi không còn là nước khi vượt quá độ sôi. Bây giờ khi anh nhìn cô bước qua cái ranh giới đáng sợ đó một cách nhẹ nhàng đến hờ hững, nỗi giận dữ ứ đầy trong anh. Cô gái trở về từ phòng vệ sinh và phàn nàn: “Một gã ở ngoài kia đã hỏi tôi: Bao nhiêu hả cô em?” “Cô không nên ngạc nhiên như thế,” chàng trai bảo, “thật sự thì cô cũng giống một con điếm.” “Anh có biết là điều đó chẳng làm tôi bận tâm chút nào không?” “Thế thì cô đi với thằng cha đó đi.” “Nhưng tôi có anh rồi còn gì.” “Cô có thể đi với hắn sau khi đi với tôi cũng được mà. Đi đi, làm trò gì đó với hắn đi.” “Nhưng tôi không thấy anh ta hấp dẫn.” “Về lý thì cô cũng đâu có muốn phản đối điều ấy, chơi với vài thằng đàn ông trong một đêm.” “Sao lại không cơ chứ, nếu bọn họ coi được.” “Cô thích chơi lần lượt từng thằng một hay với cả đám cùng một lúc?” “Cả hai,” cô gái trả lời. Cuộc đối thoại ngày càng tiến đến đỉnh điểm của sự thô tục, cô gái hơi sốc một chút, song cô không phản ứng. Ngay cả trò chơi thì vẫn có bó buộc, trò chơi cũng là cái bẫy với kẻ chơi. Nếu như đây không phải là trò chơi và họ thật sự là những kẻ xa lạ, cô gái xin quá giang có thể đã cảm thấy bị xúc phạm và bỏ đi. Nhưng không có cách nào để thoát khỏi trò chơi được. Kẻ chơi không thể rời bỏ sân chơi khi cuộc chơi chưa kết thúc, các quân cờ không thể trốn khỏi bàn cờ: những đường biên của sân chơi đã được cố định. Cô gái hiểu mình phải chấp nhận bất cứ hình thức nào của trò chơi, chỉ vì đó là trò chơi. Cô hiểu trò chơi càng trở nên quá khích thì nó càng đúng là một trò chơi và cô càng phải ngoan ngoãn chơi trò đó. Đánh thức lý trí của cô và cảnh báo tâm hồn đang mụ mẫm của cô phải tránh xa trò chơi này, đừng có xem nó như một chuyện nghiêm túc, ấy là việc vô ích. Vì đó chỉ là trò chơi nên tâm hồn cô không thấy e ngại, nó không phản đối trò chơi và còn lún sâu hơn vào trò chơi một cách mê muội. Chàng trai gọi người phục vụ và trả tiền. Rồi anh đứng lên, nói với cô gái: “Ta đi thôi.” “Đi đâu?” Cô gái giả bộ ngạc nhiên. “Đừng hỏi, cứ đi thôi.” Chàng trai bảo. “Anh nói với tôi kiểu gì thế?” “Kiểu mà tôi nói với gái điếm.” Chàng trai đáp.
X Họ đi lên cầu thang, ánh sáng ở đây chỉ lờ mờ. Ở đầu cầu thang phía dưới tầng hai có một nhóm người đang say xỉn đứng gần phòng vệ sinh. Chàng trai ôm lấy cô gái từ phía sau, tay anh ghì vào vùng ngực của cô gái. Đám say rượu đứng gần phòng vệ sinh nhìn thấy thế bắt đầu la ó. Cô gái muốn vùng ra nhưng chàng trai quát: “Yên nào!”. Đám đàn ông trước cảnh tượng này cười rất khả ố và bình luận về cô gái bằng mấy lời tục tĩu. Chàng trai và cô gái lên đến tầng hai. Anh mở cửa căn phòng mà họ đã thuê và bật đèn lên. Đó là một căn phòng nhỏ, có hai chiếc giường, một cái bàn nhỏ, một cái ghế và một bồn rửa mặt. Chàng trai khóa cửa rồi quay sang cô gái. Cô đứng đối diện anh với vẻ bướng bỉnh, ánh mắt trông rất đĩ thoã. Anh ngắm nhìn cô, cố gắng tìm kiếm những nét quen thuộc ở cô mà anh hằng yêu sau cái vẻ dâm đãng này. Cứ như thể anh đang ngắm hai hình ảnh qua cùng một thấu kính, hai hình ảnh xếp chồng lên nhau, một hình ảnh úp lên một hình ảnh khác, hình ảnh này phản chiếu qua hình ảnh kia. Hai hình ảnh phản chiếu qua nhau ấy cho anh biết được mọi điều ở nơi cô gái, chúng cho anh thấy rằng tâm hồn cô là một thứ vô định hình đáng sợ, nó chứa đựng cả sự chung thủy lẫn thói lăng loàn, sự lọc lừa lẫn sự ngây thơ, sự dâm đãng lẫn sự trinh trắng. Cái thứ vô định hình đó khiến anh thấy ghê tởm cứ như thể mớ hổ lốn được bới lên từ đống rác vậy. Hai hình ảnh đó vẫn tiếp tục phản chiếu qua nhau và chàng trai hiểu cô gái chỉ khác những người đàn bà khác ở bề ngoài mà thôi, còn sâu bên trong, cô cũng cùng một giuộc với bọn họ: đầy những ý nghĩ, những tình cảm, những thói tật có thể hình dung được, chúng chứng minh những nghi ngờ, những ghen tuông thầm kín ở trong anh là đúng. Cái ấn tượng bên ngoài khiến cô có vẻ có một cái gì đó riêng biệt chỉ là một ảo giác đánh lừa một kẻ khác, một kẻ đang quan tâm đến cô, đang phục tùng cô - đó chính là anh. Dường như cô gái mà anh yêu là tác phẩm được anh sáng tạo nên từ mơ ước, từ ý nghĩ và niềm tin của anh còn cô gái trước mặt anh đây thì tuyệt đối xa lạ, tuyệt đối khó hiểu. Anh căm ghét cô. “Cô còn đợi gì nữa chứ? Cởi quần áo ra!” Anh bảo. Cô gái cúi đầu làm bộ và nói: “Có cần thiết không?” Cô nói câu này bằng cái giọng mà anh nghe rất quen; dường như đã có một lần lâu lắm rồi, một người đàn bà nào đó cũng đã nói với anh như thể, chỉ có điều anh không còn nhớ đó là ai nữa. Anh muốn làm nhục cô. Không phải với cô gái xin quá giang mà với chính cô gái của anh. Trò chơi đã nhập vào đời thực. Trò chơi làm nhục kẻ xin quá giang kia chỉ còn là cái cớ để anh làm nhục người yêu mình. Chàng trai đã quên là anh đang tham gia vào một trò chơi. Đơn giản vì anh cảm thấy ghét người con gái trước mặt mình. Anh chằm chằm nhìn cô gái và rút từ ví ra một tờ năm mươi cuaron. Anh đưa cho cô gái: “Đủ chưa?” Cô gái cầm lấy tờ năm mươi cuaron và nói: “Anh không nghĩ tôi đáng giá hơn nhiều sao?” Chàng trai nói: “ Cô chỉ đáng có thế thôi.” Cô gái áp mình vào chàng trai. “Anh không thể đi với tôi bằng cách đó được đâu. Anh phải thử cách khác thôi, phải lao động một tí chứ.” Cô ôm xiết lấy anh và đưa môi lên kề miệng anh. Anh lấy tay bịt lấy miệng cô và đẩy cô ra. Anh nói: “Tôi chỉ hôn người tôi yêu mà thôi.” “Thế anh không yêu tôi ư?” “Không.” “Vậy anh yêu ai?” “Việc đó thì có can hệ gì tới cô. Cởi quần áo ra!”
XI Chưa bao giờ cô ở tư thế trần truồng như thế này. Sự xấu hổ, cảm giác sợ hãi bên trong, sự choáng váng, tất cả những cảm giác mà cô hình dung ra khi mình khỏa thân trước chàng trai (mà cô thì không thể lẩn trốn trong bóng tối được) bây giờ đã biến mất. Giờ cô đang đứng trước chàng trai với vẻ tự tin, bướng bỉnh, giữa ánh sáng và kinh ngạc không biết từ đâu cô lại có tất cả những động tác bất ngờ này, từ trước đến nay cô chưa từng biết đến những động tác đó, những động tác thoát y một cách chậm rãi, khiêu khích. Cô liếc nhìn chàng trai, trút bỏ từng lớp vải trên cơ thể cùng với những cử chỉ mơn trớn, ve vuốt và cảm nhận sự hưng phấn trong từng bước lột truồng mình ra như vậy. Nhưng thật bất ngờ, khi cô hoàn toàn trần truồng đứng trước anh thì một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, nó bảo với cô rằng trò chơi sắp chấm dứt, rằng khi cô trút bỏ áo quần, cô cũng đồng thời trút bỏ luôn mọi sự giả vờ, rằng khi trần truồng thế này cũng có nghĩa là cô đang là chính mình và chàng trai phải đến bên cô, anh sẽ có một cử chỉ nào đó để xóa đi tất cả mọi chuyện, rồi sau đó họ sẽ làm tình với nhau theo cách thắm thiết nhất. Vì thế cô cứ đứng trần truồng trước chàng trai và lúc này cô thôi không chơi trò chơi đó nữa. Cô cảm thấy bối rối và mỉm cười, nụ cười đích thực là của cô - xấu hổ và lúng túng. Nhưng chàng trai không hiểu cô và không chấm dứt trò chơi. Anh không nhận ra nụ cười thân quen đó. Anh chỉ thấy trước mặt mình là một cơ thể đẹp, xa lạ của cô gái, người mà anh đang thấy căm ghét. Sự căm ghét đã tước bỏ hết mọi lớp áo tình cảm khoác ngoài nỗi ham muốn nhục dục của anh. Cô muốn đến bên anh nhưng anh nói: “Ở yên đó. Tôi muốn ngắm cô cái đã.” Bây giờ anh chỉ muốn đối xử với cô như với một con điếm. Nhưng chàng trai chưa bao giờ đi chơi điếm cả, những ý niệm của anh về họ đều được rút ra từ văn chương và những lời đồn đại. Vì thế anh nhớ lại những ý niệm này và điều đầu tiên mà chàng trai nhớ là hình ảnh một người đàn bà mặc đồ lót đen (và cả tất dài màu đen) đang múa trên nắp một cây dương cầm bóng loáng. Trong căn phòng nhỏ ở khách sạn này không có đàn dương cầm, chỉ có một cái bàn nhỏ được phủ bởi một lớp vải lanh đặt sát tường. Anh bảo cô gái trèo lên đó. Cô gái tỏ ý thoái thác nhưng chàng trai nói: “Cô đã được trả tiền rồi mà”. Khi cô nhìn thấy ánh mắt bị ám ảnh, không thể nào làm lung lạc được của chàng trai, cô đành phải cố mà tiếp tục cuộc chơi mặc dù cô không thể và cũng không còn biết phải chơi như thế nào nữa. Cô trèo lên bàn mà nước mắt lã chã. Mặt bàn rộng chưa đến ba foot và một cái chân bàn thì ngắn hơn những cái còn lại nên cô gái cảm thấy không vững khi đứng trên cái bàn cập kênh như thế. Nhưng chàng trai cảm thấy thích thú trước hình ảnh cô gái khỏa thân giờ đang đứng cao hơn anh và tư thế đứng bấp bênh của cô gái chỉ càng kích động sự độc đoán của anh mà thôi. Anh muốn ngắm cơ thể ở mọi tư thế, từ mọi phía, anh hình dung ra những thằng đàn ông khác cũng đã và muốn ngắm nhìn cô như thế. Anh trở thành một kẻ thô bạo và hiếu dâm. Anh dùng những lời lẽ mà trong đời mình cô chưa từng nghe thấy anh nói bao giờ. Cô muốn khước từ, muốn được thoát khỏi trò chơi. Cô gọi anh bằng tên thường gọi thân mật của anh, nhưng anh tức khắc dằn giọng bảo cô không có quyền gọi anh thân mật như thế. Và cứ thế, cuối cùng trong cảm giác rối loạn, chỉ chực rơi nước mắt, cô đành ngoan ngoãn làm theo lệnh chàng trai, cô ưỡn người, ngồi xổm theo ý muốn của anh, cô làm điệu bộ chào mời, và rồi lắc hông như thể cô đang nhảy điệu twist cho anh xem vậy. Giữa lúc cô đang phải làm một vài điệu bộ kích dục hơn, khi mẩu vải cuối cùng trên cơ thể rơi xuống dưới chân cô và cô suýt ngã thì chàng trai tóm lấy cô và lôi cô lên giường. Anh muốn làm tình với cô. Cô thấy mừng vì chí ít thì cuối cùng trò chơi bất hạnh này cũng chấm dứt và họ sẽ lại trở lại là hai người mà trước kia họ đã từng và họ sẽ lại yêu nhau. Cô muốn hôn anh. Nhưng chàng trai đẩy đầu cô ra và nhắc lại anh chỉ hôn người đàn bà mà anh yêu. Cô bật khóc nức nở. Nhưng thậm chí cô còn không được phép khóc vì nỗi đam mê bạo liệt của chàng trai dần dần thu phục thể xác cô và buộc những nỗi đau trong tâm hồn cô phải câm lặng. Rồi sau đó trên giường là hai cơ thể hòa hợp với nhau một cách lý tưởng, hai cơ thể đang trong khoái cảm, hai cơ thể xa lạ với nhau. Đó chính là điều mà cô gái vốn sợ nhất trong đời và cô đã cố hết sức để tránh nó: làm tình mà không hề có cảm xúc hay tình yêu. Cô biết mình đã vượt qua biên giới cấm; cô đã vượt qua nó mà không có sự chống đối nào và hoàn toàn trở thành kẻ thuộc về bên kia ranh giới - chỉ ở một nơi nào đó, rất xa, tận một góc nhỏ trong ý thức, cô mới cảm thấy sợ hãi với ý nghĩ mình chưa từng biết đến một khoái cảm như vậy, chưa bao giờ mình có nhiều khoái cảm như lúc này.
XII Rồi tất cả kết thúc. Chàng trai rời khỏi cô gái và với lấy sợi dây điện dài treo trên giường, tắt điện. Anh không muốn nhìn thấy khuôn mặt của cô gái. Anh biết trò chơi đã kết thúc, nhưng anh không muốn quay về với mối quan hệ bình thường giữa hai người. Anh sợ sự quay lại này. Anh nằm xuống bên cạnh cô gái trong bóng tối trong tư thế để làm sao hai cơ thể họ không chạm vào nhau được. Một lát sau anh nghe thấy cô gái khóc thầm. Bàn tay cô rụt rè, vụng về chạm vào tay anh. Cô chạm tay anh, rồi rút tay lại, rồi lại muốn chạm tiếp, và một tiếng nức nở, van nài bật lên phá vỡ sự im lặng, cô gọi tên thân mật của anh và nói: “Em là em, em là em...” Chàng trai im lặng, anh không nhúc nhích và anh nhận thấy rõ sự trống rỗng trong lời khẳng định đó của cô gái, mà ở đây một cái không thể biết lại được xác định bằng chính cái không thể biết đó. Từ nức nở, cô gái chuyển sang khóc lớn và cứ lặp đi lặp lại chuỗi lải nhải tội nghiệp đó: “Em là em, em là em, em là em...” Chàng trai phải huy động tới lòng thương hại để giúp anh (anh phải huy động từ xa vì nó chẳng ở chỗ nào gần tầm tay cả), có như thế mới làm cô gái trấn tĩnh được. Vẫn còn đến mười ba ngày của kỳ nghỉ trước mắt họ.
Một bức ảnh vật thể bị bắn nổ tung bởi một phát đạn đòi hỏi nhiếp ảnh gia phải tập trung cao độ vào ống kính máy ảnh và bấm máy đúng thời điểm một cách nhanh nhất có thể.
Điều đó đồng nghĩa với việc anh ta không thể vừa bắn và vừa chụp ảnh. Nhưng Alan Sailer, một nhiếp ảnh gia Mỹ đã tự mình thực hiện cả hai công việc đó.
Những mảnh hoa hồng nhỏ xíu nổ tung khi viên đạn bay qua. Đèn flash nháy sáng trong khoảng thời 5 phần triệu giây. Nghĩa là một khoảng thời gian vô cùng ngắn.
Sailer vừa cho ra mắt bộ ảnh chụp những cận cảnh những vật thể đang ở trạng thái nổ tung khi một viên đạn xuyên qua. Từ những bông hoa hồng rực rỡ, đến những đồ vật hết sức bình thường như quả cầu tuyết, những quả ớt đỏ tươi…đều được anh biến thành những hình ảnh sống động.
Là một chuyên gia trong lĩnh vực chụp ảnh tốc độ cao, Sailer, 54 tuổi đã tiến hành chụp những bức ảnh này trong một căn phòng tối bằng máy ảnh với đèn flash đặc biệt.
Tình cờ đọc dc câu chuyện cảm động này, Đù post về đây để mọi ng cùng đọc và chia sẻ với hoàn cảnh đau lòng của 1 người mẹ, người thầy và một tấm lòng của 1 đứa con còn chưa nhận thức hết dc thế nào là "no đói" và "sống chết" là gì. Đọc mà ứa nước mắt!
Đôi bàn tay bé xíu, vừa xúc cơm vừa đỡ đầu mẹ, bé Trường nhẹ nhàng đút từng thìa cho mẹ rất thuần thục. Một năm nay, mọi việc chăm sóc người mẹ bị bệnh nan y đang lay lắt những ngày cuối đời đều do cậu bé chưa tròn 5 tuổi này lo hết.
Chối bỏ con thơ vì vợ mang căn bệnh tử thần
Dưới cái nắng chói chang của miền đất Tây Ninh, chúng tôi tìm đến nơi ở của mẹ con cô giáo Võ Thị Mến ở ấp Ninh Lộc, xã Ninh Sơn, Thị xã Tây Ninh.
Trong nhà căn nhà mục nát và chắp vá, đập vào mắt chúng tôi một hình ảnh nát lòng - một đứa trẻ chưa tròn 5 tuổi đang đút từng thìa cơm cho người mẹ nằm thoi thóp trên chiếc võng cũ.
Thấy khách đến, đứa bé mặc bộ đồ lấm lem vội khoanh tay lễ phép cúi chào rồi quay lại tiếp tục đút cơm cho mẹ.
Bé Trường đút cơm cho mẹ một cách thuần thục
khi em chỉ mới gần 5 tuổi
Không khí tĩnh lặng buổi trưa bị phá tan bởi tiếng khóc nghẹn ngào của cô Mến khi vô tình chúng tôi hỏi đến cha bé Trường.
Do hoàn cảnh nghèo khó nên mãi đến năm 40 tuổi cô giáo Mến mới tìm cho mình được hạnh phúc với một người đàn ông góa vợ. Một năm sau (năm 2004), bé Mai Xuân Trường chào đời. Thằng bé kháu khỉnh và giống cha như đúc. Lúc ấy cô cứ tưởng số phận đã mỉm cười với mình.
Nhưng thật éo le, niềm hạnh phúc đó không kéo dài được lâu. Khi bé Trường được hơn 2 tuổi cũng là lúc cô Mến phát hiện mình mang căn bệnh hiểm nghèo.
Năm 2006, cô Mến thấy ngực mình đau buốt, chạy chữa khắp nơi nhưng cũng không tìm ra bệnh. Đến khi xuống bệnh viện ở TPHCM mới rụng rời, cô bị ung thư ngực đã di căn. Cũng lúc ấy, cô chịu thêm một niềm đau còn lớn hơn, người chồng lẳng lặng bỏ đi không một lời từ biệt.
Mẹ ốm. Cha bỏ đi. Bé Trường thua thiệt đủ đường. Một năm nay, khi căn bệnh của mẹ trở nên trầm trọng, không thể đi lại, thì tất cả công việc trong nhà đều đến tay bé. Ngày qua ngày, Trường dần quen với công việc nhà và trở thành trụ cột của gia đình khi chưa tròn 5 tuổi.
Chúng tôi hỏi Trường thường làm gì giúp mẹ, bé nhanh nhảu trả lời: “Con biết vo gạo, nấu cơm, nhiều thứ lắm”. Người nhỏ xíu, mỗi lần bắc cơm chú bé phải trèo lên chiếc ghế rồi mới với tay tới chỗ cắm điện. “Thấy con nhỏ tiếp xúc với điện nguy hiểm nhưng cũng đành nhìn con làm vì người không thể ngồi dậy được”, cô Mến thở dài.
Cậu bé 5 tuổi này mấy năm nay đều tự chăm lo cho bản thân mình: tự tắm rửa, tự ăn, tự chơi, tự học. Nhìn chúng bạn được ba mẹ đón đưa, được chơi đủ trò trong trưa nắng, thèm lắm nhưng cu cậu không dám đi chơi xa, chỉ quẩn quanh bên mẹ, “ở nhà còn xoa dầu, bóp tay cho mẹ đỡ đau”.
Vừa cho mẹ ăn, bé Trường vừa bóp tay cho mẹ
“Thầy thuốc nhỏ” này còn thuộc nằm lòng những bài thuốc dân gian sắc cho mẹ. Chưa ý thức được mức độ hiểm nghèo của căn bệnh mà mẹ đang mang, Trường chỉ nghĩ “có thuốc cho mẹ uống là khỏi bệnh” nên hằng ngày, khi Dì rảnh, Trường lại nhờ Dì dắt đi tìm lá thuốc.
“Tội cháu nhất là những khi Tết hoặc Trung thu, nhìn những đứa trẻ khác được bố mẹ chở đi chơi, mua quà. Con mình chỉ biết nhìn theo các bạn...”, cô Mến nghẹn lời. Những lúc như vậy, Trường chỉ ôm mẹ mà nói: “Con không cần quà đâu. Mẹ dành tiền trị hết bệnh, mẹ đừng chết nghe mẹ!”.
Dấu chấm hết cho một cô giáo có tâm với nghề
Suốt 18 năm đi dạy, cô Mến luôn được xếp loại lao động giỏi. Nếu cô dạy thêm 2 năm nữa thì có lẽ nay đã nhận được giấy chứng nhận Nhà giáo ưu tú với 20 năm cống hiến rồi. Ấy vậy mà từ khi nghỉ dạy đến nay đã một năm, cô Mến vẫn chưa nhận được giải quyết chế độ nghỉ hưu sớm.
Khẽ nén tiếng rên trong những cơn đau giằng xé trong xương trong thịt, cô Mến nghẹn ngào kể lại: Bệnh phát càng nặng, cơn đau dồn dập, chi phí thuốc men tốn kém vô cùng. Cả tháng lương giáo viên không đủ chi cho một lần xuống thành phố trị bệnh. Khối u di căn gây lở loét nên cô đành phải nghỉ dạy.
Cô Mến với những tấm bằng chứng nhận
lao động giỏi những năm còn đi dạy
Cắn răng chịu đựng khi cơn đau hành hạ, không kiếm đâu ra tiền chữa trị, cô bấm bụng bán nền nhà nhỏ là chỗ trú mưa nắng của hai mẹ con, được tổng cộng 32 triệu. Nhưng số tiền này cũng nhanh chóng đội nón ra đi theo những đơn thuốc.
Tiền không, nhà cửa không, hai mẹ con dắt díu nhau về tá túc tại nhà người chị thứ hai vốn cũng không gì khá giả hơn.
Trong căn nhà chắp vá, chỗ lành ít hơn chỗ thủng, cô Mến khóc suốt trong buổi trò chuyện cùng chúng tôi. “Nỗi khổ cực, đau đớn của tôi chỉ biết kêu trời cho thấu, nhưng tôi “đi” không đặng, vì bé Trường còn bé quá”…
Bữa cơm của mẹ con bé Trường chỉ có canh và nước tương
Chúng tôi ra về trong nỗi day dứt “chết không đặng” của cô giáo Mến và bước chân lon ton gọi với theo của cu Trường “Lần sau xuống, cô chú… cho con… một hình siêu nhân nghen!”.
Chút vòi vĩnh rụt rè của “người đàn ông trụ cột” 5 tuổi như lưỡi dao cứa vào lòng chúng tôi. Đằng sau sự can đảm của “người đàn ông trụ cột” kia, vẫn là tâm hồn của một đứa trẻ…
"Núi Chứa Chan còn gọi là núi Gia Ray hay núi Gia Lào thuộc huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, là ngọn núi cao thứ hai khu vực Nam Bộ và đồng bằng Sông Cửu Long, với chiều cao 800m so với mặt nước biển. Núi Chứa Chan nổi tiếng với phong cảnh hùng vĩ. Đá vôi là một đặc trưng của ngọn núi này. Đặc biệt ở độ cao 600m, núi Chứa Chan có một ngôi chùa nổi tiếng khắp vùng Nam Bộ. Hàng năm vào những dịp lễ hoặc những ngày rằm (tháng Giêng, tháng 7) hàng trăm ngàn du khách từ khắp nơi dến đây thắp hương, cúng tế, cầu nguyện cho gia đình và người thân được bình an." - Trích trên Wikipedia
Nằm án ngữ một bên trên đường Quốc lộ 1 thuộc địa phận huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, núi Chứa Chan nhìn xa giống hình bát úp, trên đỉnh thường xuất hiện mây mù lãng đãng, rất thơ mộng. Núi Chứa Chan có độ cao 837m so với mặt đất và 1.800 so với mặt biển, là một nhánh cuối của dãy Trường Sơn vươn ra biển Đông. Dãy núi tọa lạc sừng sững trên diện tích khoảng 55 hecta tại xã Xuân Trường và cũng là điểm tựa lưng của thị trấn Gia Ray, trung tâm chính huyện Xuân Lộc tỉnh Đồng Nai.
Đù đã dc nghe nói nhìu về ngọn núi này nhưng chưa có dịp đi khám phá. Máu giang hồ nổi lên và thế là lên mạng search một ít thông tin trước khi chuẩn bị cho chuyến dã ngoại sắp tới. Được cái là đường đi không xa nên có thể đi về trong ngày được.
Sau khi ăn cắp dc ý tưởng làm 1 tour dã ngoại trên mạng, Đù post lên đây để ai mún tham gia thì đăng ký đi chung cho vui nhá.
MỘT NGÀY TRÊN ĐỈNH CHỨA CHAN
Khi tham gia chuyến dã ngoại này thì các bạn sẽ được được leo lên ngọn núi cao nhất nhì miền Nam “Núi Chứa Chan” tại Xuân Lộc, Đồng Nai, Ngang ngọn núi này sẽ có một ngôi chùa với hơn 1000 bậc thang cho các bạn leo lên, khi lên đến nơi bạn sẽ có một tầm nhìn rất rộng và bao quat. Đồng thời bạn cũng sẽ được tham gia vui chơi ăn uống tại “Hồ Núi Le” cách núi khoảng 15p đi xe, ở đây ngoài việc được ăn những món ăn của vùng bạn cũng có thể tham gia câu cá, tắm hồ, chụp ảnh, vui chơi… mình đảm bảo sẽ rất thú vị cho tất cả các bạn.
Lịch trình như sau:
5h30: tập hợp (địa điểm fix sau). Phương tiện xe máy. 6h: xuất phát đi Xuân Lộc 8h30: Xe sẽ đến núi “Chứa Chang”, các bạn sẽ được mua đồ ăn và những dụng cụ cần thiết tại đây. 8h45: Chúng ta sẽ bắt đầu chinh phục ngọn núi này, có hơn 1000 bậc thang cho các bạn leo lên, tới nơi bạn vẫn có thể leo lên tiếp để lên cao hơn nữa. 9h30: Chúng ta sẽ lên đến một ngôi chùa, các bạn có thể chụp hình, đi thắp nhang cho chùa và ngồi vui chơi với nhau. 12h: Chúng ta sẽ bắt đầu xuống núi. 12h30: lên xe đi đến “Hồ Núi Le”. 12h45: Đến “Hồ Núi Le” 13h: Chúng ta sẽ bắt đầu ăn trưa với những mòn đặc biệt từ các nhà hàng nhỏ ven sông, lưu ý thời gian ăn trưa có thể thay đổi phù hợp với hoàn cảnh lúc đó. 14h30: Ăn xong, các bạn có thể nghỉ ngơi bằng võng ven sông hoặc đi chơi câu cá, tắm hồ, ngắm cảnh… 16h: Lên đường đi về lại Thành Phố. 18h: Về đến Thành phố.
Thật ra đây là lịch trình của 1 tour đã có. Đù chưa đi núi Chứa Chan bao giờ nên tạm thời post cái lịch này lên tham khảo. Đi thực tế rồi chúng ta tuỳ cơ mà ứng biến.
Lưu ý: - Hãy mang theo máy chụp ảnh để lấy chụp những cảnh đẹp.
- Đồng phục mát mẻ, tốt nhất là áo thun, quần jean và giày thể thao. - Không nên mang theo nhiều đồ lắm vì tour chỉ một ngày.
- Chuẩn bị sức khoẻ thật tốt vì leo núi khá là mệt mỏi đấy.
Thời gian dự kiến 20/09/2009. Ai tham gia dc thì đăng ký nhé. Không ai đi thì Đù vẫn đi vì máu trong người có sẵn rồi,hehe
Mở YIM lên thấy status của pé gà mập để cái gì mà dính tát tát (tag) nên click vô thử thì lòi ra cái trò chơi này cũng hay... Luật chơi thế này: 1/ Cấm xem trước câu hỏi nhá (ai tò mò đọc trước câu hỏi là chơi k còn thú vị nữa đấy) 2/ Ghi tên 15 người mà bạn nghĩ ra trong đầu ngay lúc chơi. 3/ Sau đó bắt đầu trả lời 45 câu hỏi có liên quan 15 friend này. 4/ Sau đó tag cho 15 người bạn của bạn trò này. 5/ Ai bị tag thì phải chơi trò này với 15 ng bạn của mình.
Vì đây là blog Mul nên Đù sẽ chơi với friend Mul thôi...bắt đầu nào.
Danh sách 15 người bị lên "giàn hỏa" đây:
1/ Alyato. 2/ Hamya 3/ Kimazure 4/ Khoa trưởng lão. 5/ Ếch. 6/ Moon 7/ Tieuthuy 8/ Phương Nhi 9/ Pé gà mập 10/ Mingoan 11/ Em Cáo Hly 12/ Mặt béo 13/ Phương gió nhỏ (wind sky) 14/ Canhtung 15/ Heo em Nana
Há há há bắt đầu chơi thôi
1/ Bạn và người số 2 gặp nhau như thế nào?- hihi tán nhau trên Mul chứ đâu mà hỏi. Một ngày kia, vì bị bỏ rơi mà Nàng í đã li dị rồi, huhuhu
2/ Bạn sẽ ra sao nếu bạn chưa từng gặp người số 8? - vẫn ăn ngủ làm việc đều đặn chứ sao.
3/ Bạn có muốn hẹn hò với người số 4 ko? - ak ak ku Khoa chưởng lão ơi, anh mún hẹn hò dzí em lắm lắn lun ah...để xem 2 thằng nào xóc lọ nhanh hơn. há há
4/ Bạn có bao giờ thấy người số 11 khóc chưa? - em Cáo ơi, khi nào về VN, bay vào SG khóc a xem cái nhá....câu này hỏi khó cực.
5/ Người số 3 và số 13 có thể thành bạn tốt của nhau ko?? - hehe hiện giờ thì 2 người này là bạn quá tốt chứ lị...hỏi vớ vẩn
6/ Miêu tả người bạn số 9? - ♥Gà rất thík ăn kem ♥ Ban ngày Gà ăn kem ♥ Ban đêm Gà ăn kem ♥ Trời nóg Gà ăn kem ♥ Trời lạh Gà ăn kem ♥ Mùa hè Gà ăn kem ♥ Mùa đôg Gà ăn kem ♥ Gà thík được ăn kem ♥ Hơn là thik chơi game ♥ Mới mua dc cây kem ♥ Ăn tới mặt lem nhem ♥ Her...her...her...her ♥|Gà|♥ mập là chính Em!
7/ Bạn thích người bạn số 1 ko? - hỏi ngu thế, k thik thì đưa lên tiên phong làm gì...hí hí hí méc cỡ gúm.
8/ Bạn có nghĩ người bạn thứ 6 rất cuốn hút ko? - oa oa oa em í rất rất rất là mún kill anh Đù...thì làm sao a Đù dám "cuốn hút" em Moon.
9/ Lần cuối bạn nói chuyện với số 14? - quên mẹ nó nhìn đồng hồ rồi. nhưng nói chung là 8 với lão này trên từng cây kim đồng hồ.
10/ Bạn có muốn hẹn hò với số 7? - đang lên kế hoạch.keke
11/ Số 15 sống ở đâu? - ở chuồng lợn chứ đâu. anh em nhà heo mừ.hehe
12/ Điều tuyệt vời nhất của số 5? - em í lên Mul là cứ nằm ườn ra thế...tuyệt cú mèo.
13/ Điều bạn muốn nói với số 13 nhất? - em ở Quảng Ninh phải k nhỉ? làm HDV cho a tham quan Hạ LOng đó nhá.
14/ Điều tuyệt vời nhất của số 10? - em í ngoan ngoãn như 1 con mèo con! muaahhhh
15/ Bạn đã từng hôn số 12 chưa? - é é é é....cho koan xin, hôn xong con ói 3 ngày 3 đêm quá.
16/ Kỉ niệm tuyệt vời nhất của bạn với số 3? - tuần sau trả lời đi, khi đó ra thăm nó, nó hứa dắt ra cho 3 e chân dài Đà Nẵng mừ..khi đó mới là kỉ niệm tuyệt vời nhất đấy.hehe
17/ Khả năng tuyệt vời nhất của số 10? - Mingoan ah! e phải cho a giữ nguyên 3 quyền trợ giúp thì a mới tìm hiểu dc khả năng tuyệt vời của em là gì, chứ còn có 1 quyền thôi thì a pó tay câu này.,...oa oa oa
18/ Số 15 có đáng yêu ko? - quá chừng đáng iu lun. vì heo nào cũng đáng iu cả, cho chúng ta một bữa thịt heo quay thơm lừng béo ngậy.
19/ Ấn tượng đầu tiên của bạn với số 1 là gì? - hichic sao mà giống mối tình đầu vậy! hok lẽ tim mình lại loạn nhịp nữa sao..hí hí hí
20/ Bạn đã làm bạn với số 2 bao lâu rồi? - xoè bàn tay đếm ngón tay...mối quan hệ này k thể đo đếm bằng thời gian dc! gruuuuuu
21/ Bạn có gặp số 5 trong tháng qua ko? - gặp ở đâu mới dc? trên Mul thì mún chai mặt rồi chứ ngoài đời thì chưa dc hân hạnh đó đâu.
22/ Lần cuối bạn gặp số 11? - lúc chiều khi em í sang nhà chào đi ngủ...(trên Mul thôi chứ xa lơ xa lắc hà)
23/ Bạn đến nhà số 13 bao giờ chưa? - rồi, nhà e í mới xây bên Facebook là anh Đù sang thăm ngay
24/ Lần tới bạn dự định gặp số 9 ở đâu? - quán kem! hehe vì pé gà thik kem nhất mừ.
25/ Bạn thân với số 6 như thế nào? - do em í cứ đòi kill cho bằng dc Anh Đù và vợ Anh Đù nên phải thân thôi, kẻo thiệt mạng oan uổng.
26/ Bạn sẽ ôm số 3 chứ? - êh ku em, có cho ku anh ôm không thì lói 1 tiếng để a mày trả lời câu này cái....hỏi khó chết mịa...
27/ Bạn có biết 1 bí mật của số 5 ko? - ếch ơi xì ra 1 cái bí mật cho a đi...
28/ Bạn hãy miêu tả mối quan hệ của số 4 và số 14 ? - mối quan hệ này hiện nay vô cùng phức tạp. ly kỳ lâm ly bi đát và hài hước...túm lại là trong Hội đồng trưởng lão Bang Chém gió Multiply.
29/ Mối quan hệ của bạn và 12 là gì? - thằng 12 từng hành hạ mình thức đêm thức hôm để làm cái theme cho nó, bùn ngủ chết mịa mà nó cứ réo bảo làm xong mới cho bít một bí mật về gái Quy Nhơn...bà mẹ VNAH...mê gái quá nên bị nó dụ khị.
30/ Bạn có nhảy với số 7 bao giờ chưa? - hehe Khoa chường lão có cho đù " nhảy" với vợ lão k?
31/ Bạn quen số 3 như thế nào? - phát hiện nó chém gió kinh quá nên hợp lại cưa các em xinh xinh thởu ban đầu chơi Mul.
32/ Số 8 có người yêu chưa? - Nhi ơi! trả lời gấp dùm a cái.
33/ Bạn tát hay đập vào mặt số 4 bao giờ chưa? - nhất định khi gặp hắn, sẽ làm ngay, độp 1 phát vào mặt cho bít.
34/ Số 15 đã gặp Mẹ bạn bao giờ chưa? - éc éc éc gặp chi trời? cho đại ka đốt nhà tui ah.
35/ Bạn có đi du lịch với số 6 bao giờ chưa? - em moon có mún đi du lịch với a Đù k nhỉ?
36/ Nếu số 7 có 100$ bạn ấy sẽ làm gì? - rủ anh Đù đi nhậu, hỏi dở hơi.
37/ Kỉ niệm tuyệt vời nhất của bạn với số 1 là gì? - còn ở thì tương lai mừ...chơi khó nhau hoài hà.
38/ Bạn wen số 14 ntn? - do nhìu chiện trên Mul nên mới bít lão ấy.
39/ Điều cuối cùng bạn làm với số 2 là gì ? - gửi ku Kim mang ra cho Nàng ấy kẹo dừa.hihi
40/ Bạn gặp số 6 khi nào? - túm lại là chưa có gặp e í, khi nào gặp dc rồi sẽ nói hén...nhìu chiện ớn.
41/ Bạn và số 8 gặp nhau như thế nào? - cách đây 1 tuần, em í đã bước đến ngồi bên a Đù và chụp với a Đù 1 tấm hình rất là tình củm....mà rốt cuộc k thấy tấm đó ở đâu hết. oa oa oa
42/ Số 11 sẽ chọn nơi nào nếu bạn ấy đươc 1 chuyến du lịch miễn phí đến bất kì đâu? - nếu em Cáo cho đi du lịch theo cùng thì nói, k thì thôi.kekeke
43/ Bạn thân với số 1 như thế nào? - đang mún biến chữ "future lover" thành "present lover" nè! vậy đủ thân chưa nhỉ?
44/ Số 3 và số 13 đánh nhau, ai sẽ thắng? - vấn đề là ai nằm trên ai nằm dưới nữa đã chứ?
45/ Bạn đã đi tản bộ với số 14 bao giờ chưa? - é é đi làm gì với lão ấy. cách nhau gần 2000 cây chuối mà.
Phù mỏi cả tay hoa cả mắt tắt cả tiếng rồi cũng xong, kakaka
Tự dư hôm nay đọc dc 1 bài viết của thằng bạn về ngày xưa của nó, làm mình cũng chợt nhớ cái thưở "ấu chúa" của mình. Tranh thủ lấy giờ công làm giờ tư, ngồi viết ra vài dòng hồi tưởng kẻo lại bay mất. Nhớ dc khúc nào kể khúc đó vậy. - Hồi còn bé tí teo,nghe mẹ kể lại tui là thằng phá nhất nhà. Bị điện giựt 3 lần mà không chết chỉ vì cái tội khoái vọc đồ điện. Lần đầu tiên bị giựt thì còn nhỏ quá nên k nhớ, chỉ nge mẹ kể lại tui đi qua nhà hàng xóm chơi, lấy tay sờ sờ vô cái bình ổn áp điện rồi tự dưng khóc ré lên, đái ra quần 1 vũng té xỉu. Ng ta hoảng hốt cúp điện rồi chở tui lên trạm y tế. Thì ra cái bình ổn áp đó chập mạch nên giựt tui đái trong quần lun. Lần điện giựt thứ 2 là khi lên văn phòng mẹ làm việc ở xí nghiệp, hổi đó thấy cái quạt trần quay quay tít trên đầu rất là thích, hỏi mấy cô chú trong phòng làm sao cho nó quay và ngừng quay. Thế rồi dc chỉ là chỉ cần xoay xoay cái núm công tắc trên tường là sẽ dc. Không hiểu tui đứng trên ghế với tay vọc vọc cái công tắc thế nào mà điện nó giựt 1 phát văng xuống đất, im re. Bà kon hoảng hốt chở tui đi cấp cứu. Ai cũng nói may mà văng ra chứ nó mà dính vô lun chắc khỏi cứu. Lần điện giựt thứ 3 tui nhớ rõ nhất là hôm ấy đi chơi đã đời toát mồ hôi, chạy về xộc thẳng vào nhà la làng la xóm vì phấn khích. Bỗng thấy mẹ vừa ủi đồ xong, rút phích cắm bàn ủi ra cái ổ điện bằng men sứ. Tui hồn nhiên xán lại đưa ngón tay út vô lỗ cắm điện....má ơi! xẹt 1 phát giựt bắn ra xa, toàn thân tui cảm giác tê hết trơn, ngón tay út bị phỏng đỏ dừ dừ. Vậy mà tui k khóc tiếng nào, mẹ tui thì hết hồn chẳng kịp phản ứng gì, 1 lúc sau mới hoàn hồn dùng tay quất 1 phát vô mình tui đau điếng.Hichic đấy bà kon giờ đã hiểu vì sao tui là thằng Đù rồi hén. Ngu tột độ ngay từ nhỏ lun, ngu có năng khiếu thiệt mà!
- Cái thời ng ta hay gọi là XHCN ấy,ăn tập thể, ngủ tập thể, tắm cũng tập thể, và ở nhà tập thể nốt. Ba mẹ tui làm cho Xí nghiệp 1.5, chuyên sản xuất các sản phẩm từ dừa như cơm dừa, chỉ xơ dừa, than gáo dừa, dầu dừa, rồi cả xà bông nữa. Còn nhớ hồi đó hay lẽo đẽo theo mấy chú công nhân xuống phân xưởng SX xà bông coi nấu xà bông, rồi đổ khuôn đợi nó nguội xong rồi coi dập xà bông thành cục có thương hiệu hẳn hoi. Tui lượm mấy miếng xà bông vụn gom lại thành cục rồi nặn thành con chó con gà con trâu nhưng chả giống con gì ra con gì hết trơn. Khoái nhất là nặn con trâu xong đem về chưng trên cái bàn học, tụi hàng xóm qua cứ canh me lấy cắp làm nhìu phen lo sốt vó. Hồi đó tui có 2 anh em, nhà bác hai Thắm hàng xóm cũng 2 anh em trạc tuổi nhau. Hôm nào vui thì kéo cả lũ thêm mấy đứa con của các cô chú khác chung xí nghiệp chơi đồ hàng hay cô dâu chú rể. Còn hôm nào buồn buồn cà khịa giìanh giựt đồ chơi là y như rằng, anh em tui 1 phe, còn lại tụi nó về phe thằng Trường con bác hai Thắm rượt chạy 2 anh em tui. Biết mình yếu thế, anh em tui rút chạy về nhà đóng cửa cái rầm rồi rút cây búa dài dài của ba tui để góc cửa dứ dứ qua cái lỗ chó để hù tụi nó. hihi vậy mà cây búa nó là vũ khí hiệu quả suốt một thời gian dài tuổi thơ của tui đấy.
Nói thế nào nhỉ, tui yêu Milan vô điều kiện, vô lý do và vô thời hạn. Tui không biết tại sao mình yêu Milan nhiều như vậy nữa, các bạn đừng cố kêu tui giải thik. Tui chỉ biết ngày xưa lâu lắm rồi, vào một ngày đẹp trời đầy nắng và nhiều gió, tui được nghe thằng bạn thân Macohuy kể về Milan, và tui đã yêu! Hai thằng cùng yêu một em Milan, cùng say sưa ngồi uống cafe và tán dóc đủ thứ trên đời về Milan mỗi khi có dịp.
Nói một chút xíu vì sao tui yêu bóng đá: Tui biết đến bóng đá là gì từ năm 9t, từ cái thời World Cup 90 tổ chức tại Italia (cội rễ là từ đây mà ở tầm đội bóng quốc gia, tôi luôn luôn có Italia trong tim mình!) nhưng để nhận thức được đầy đủ vì sao cả đống người trên sân lại dành nhau quả bóng bé hí thì phải đến mùa Euro 92, khi mà những chú lính chì Đan Mạch hiên ngang vô địch và cười vào mũi thế giới, tui đã chính thức bị bóng đá mê hoặc.
Nói tiếp về Milan này. Cái tên Milan tui đã để dành sẵn cho đứa con gái đầu lòng của tui rồi đấy. Nghe hơi sến nhưng là thiệt đó: Võ Nguyễn My Lan! (biết chắc 99% là họ mẹ của nó sẽ là họ Nguyễn luôn vì ngạc nhiên 1 điều là đó giờ những người mà tui yêu nhất, có ý định tiến đến hôn nhân nhất đều mang họ Nguyễn) Vì tui yêu Milan quá xá nên biết làm thế nào dc. Thậm chí đặt password tui nhìu khi cũng dùng đến chữ milan (hí hí tiết lộ pass mẹ nó rồi).
Tui từng mê mẩn cái trò Championship Manager trên PC những năm thời Đại học kéo dài cho đến giờ, và mỗi khi chọn huấn luyện giải Seria A tui đều chọn huấn luyện Milan. Đưa Milan đi từ vinh quang này đến vinh quan khác trên khắp chiến trường châu Âu và thế giới. Đi học về là ôm đầu vào màn hình để chơi trò ấy mà nhìu khi sức học của tui giảm thấy rõ. Cũng vì em Milan mà ra!
Milan luôn chung thuỷ! Chẳng vì thế mà ai cũng bảo Milan là một đội bóng già cỗi. Không già sao được khi tất cả cầu thủ của Milan hầu như đã gắn bó là gắn bó suốt đời, từ khi còn là 1 cậu bé cho đến khi trưởng thành rồi về già, họ luôn tìm dc một vị trí nào đó cho mình tại Milan. Milan không bạc đãi một ai cả, không sa thải một ai cả, Milan yêu tất cả họ và tất cả họ cũng yêu Milan. Chỉ mỗi duy nhất Milan làm được điều này, đó chẳng phải là điều đáng tự hào, đáng để Đù tui yêu mê mẩn đấy sao.
Maldini! người đội trưởng vĩ đại của Milan và tuyển Thiên Thanh. Người hậu vệ vĩ đại nhất mà thế giới bóng đá hiện đại có được. Là người mà tui thần tượng nhất. Anh xứng đáng để các thế hệ cầu thủ ngả mũ cuối chào trong trận đấu từ giã sự nghiệp vào đêm diễn ra trận đấu chia tay cuối cùng ở San Siro với Roma. Hơi tiếc 1 chút khi đó lại là một thất bại cho Milan. Nhưng có hề gì, vì đêm đó, Maldini là tất cả! 25 năm anh chỉ biết có Milan và Milan. Còn tình yêu của tui dành cho Milan chỉ vỏn vẹn 12 năm. Không dài nhưng cũng không ngắn, đủ để lấy đi biết bao xúc cảm của tui.
Còn nhớ tui đã từng đau đớn đến bật khóc khi Milan vuột mất chức vô địch trong gang tấc chỉ vì ông cố nội Liverpool, mùa Championleague 2004-2005. Đã lên đến ngất ngây khi Milan dẫn trước 3-0 để rồi ngẹn ngào khi bị gỡ đến 3-3 và rốt cuộc thua đau trong phạt đền. Kể từ đấy tui hận Liverpool xương tuỷ. Nhưng nỗi hận ấy k lâu vì Milan đã đòi lại được sòng phẳng trong mùa 2006-2007. Chỉ tiếc là trận đấu ấy, tui k dc xem trực tiếp. Lúc ấy thức trắng 1 đêm 1 mình ở cơ quan để hoàn thiện tờ trình gấp vào sáng hôm sau cho sếp.
Dạo gần đây, tui không còn theo dõi từng bước những đội thay ở Milan nhưng tui biết trong tim mình, Milan vẫn là tình yêu duy nhất đến cuối đời mà tui có dc. Người yêu ngoài đời, Đù tui từng yêu hơn 1 người. Nhưng với bóng đá, chỉ duy nhất mỗi Milan mà thôi! em có biết không hả?!
Milan đã có mẫu áo mới. Sắp có một HLV mới - cũng là một người cũ của Milan. Sẽ không còn Maldini ngự trị nơi hàng thủ. Cũng có thể sẽ không còn Kaka nơi hàng công nhưng tui tin rằng, Milan sẽ thay da đổi thịt. Và Milan sẽ lại ngự trị trên đỉnh vinh quang như vốn dĩ Milan phải có.